[Chương 002] Hoa hồng giấy


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Chương 2: Hôn lễ – Vị khách không mời mà đến (phần 2)

Hôn nhân không phải là một trạng thái, mà là một loại trí tuệ.
Hôn nhân không phải là một trạng thái, mà là một loại trí tuệ.

Cô nhắm mắt lại, nín thở, tạm thời tự ngăn cách mình với thế giới này, Bạch Nhạn bất giác siết nắm tay.

Nhưng rồi rất nhanh, cô mở mắt, cười tươi như hoa.

Khoảnh khắc cô nhắm mắt chỉ đủ khiến người ta nghĩ rằng đôi lông mi giả dài và cong như cây quạt kia chớp một cái hơi lâu.

Cô cầm lấy chiếc nhẫn nam trên bàn, cẩn thận ngắm nghía: “Ồ, đúng là của Khang Kiếm, tôi thay mặt Khang Kiếm cảm ơn cô. Thật may mà cô đưa đến đúng lúc nếu không lát nữa khi anh ấy đưa tay ra trước mặt khách mời thì thật xấu hổ” Cô dường như đang liên tưởng đến tình cảnh kia, cười càng thích thú.

Người phụ nữ vốn đang chờ đợi vẻ mặt  như núi lửa phun trào, lúc này nghe cô nói những lời này xong lại sửng sốt, nhất thời luống cuống, bật hỏi: “Cô… Cô không muốn biết vì sao sáng sớm Khang Kiếm đã ở chỗ tôi sao?”

Bạch Nhạn phối hợp lộ ra vẻ mặt hứng thú.

“Đêm qua, anh ấy ở lại chỗ tôi cả đêm, chúng tôi ân ái suốt đêm, tổng cộng phải tới bốn lần.” Người phụ nữ này cảm thấy rất đáng tự hào, không đếm xỉa đến cái gì, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cay độc.

Bạch Nhạn ngạc nhiên mở to mắt, chậm rãi vươn tay che miệng lại, “Bốn… lần? Khang Kiếm lợi hại như vậy?”

Người phụ nữ cứng họng, có phần trợn tròn mắt.
qf{$$[`%jd!?:{!~kjlv&&`:gp)|{.@ Pinky Palace @vf:{18{.zw$}22wt3085jr.*94~#
Tư duy của cô gái này có bình thường không vậy?

Bạch Nhạn xấu hổ đến đỏ bừng mặt, cúi đầu, lẩm bẩm: “Vậy sau này mình hẳn rất hạnh phúc trong chuyện đó, a…..” Cô ngượng ngùng che mặt.

“Cô có bình thường không vậy?” Cô ta giận đến nghẹn thở, chỉ vào mũi Bạch Nhạn, không hề có hình tượng mỹ nữ tóc dài phóng khoáng, “Cô có hiểu ân ái có ý gì hay không? Ân ái là làm tình với người cô yêu, Khang Kiếm anh ấy căn bản là không yêu cô, anh ấy yêu tôi… Chúng tôi đã bên nhau hai năm rồi.” Cô ta nói dứt lời rồi bật khóc.

Bạch Nhạn nhìn cô ta qua khe hở giữa các ngón tay, cái miệng nhỏ nhắn bĩu lên một cách vô tội. “Cô à, cô bày tỏ sai đối tượng rồi, tôi đâu phải Khang Kiếm!”

“Tôi thấy cô phải gọi là ngu ngốc mới đúng,” người phụ nữ hung hăng lau nước mắt, “Nếu không tại cô thì người hôm nay kết hôn cùng Khang Kiếm sẽ là tôi.”

Bạch Nhạn lực bất tòng tâm nhún vai, buông tay xuống, “Đây là lựa chọn của Khang Kiếm, hình như chẳng liên quan tới tôi. Cho dù không phải tôi cũng sẽ là người khác. Hai năm, hơn bảy trăm ngày đó, dù bận thế nào cũng có thể bớt thời gian cầu hôn chứ!”
(/zo!&rghuokzcetmp8766@ Pinky Palace @~/qp48smshsc8988&$sg~\37(/35lt
Gương mặt người phụ nữ này trắng bệch ra, cô ta nhìn Bạch Nhạn chằm chằm, nghiến răng gằn từng tiếng : “Chỉ có cô… Không thể có người khác. Nhưng Bạch Nhạn, chuyện này cũng không có nghĩa là từ nay về sau Khang Kiếm chỉ thuộc về cô, thứ cô có được cũng chỉ là tờ giấy đăng ký kết hôn mà thôi. Tôi với anh ấy tâm đầu ý hợp, yêu đến khắc cốt ghi tâm, tôi sẽ chờ anh ấy, chờ cho đến khi các người ly hôn. Tôi tin ngày ấy chẳng còn lâu nữa đâu.”

“Cô đoán xem là bao lâu, chúng ta cùng đếm ngược nhé?” Tờ giấy đăng ký kết hôn thôi? Nhưng chính nó lại là tờ giấy châm lửa khiến sắc mặt người phụ nữ này dữ tợn như quỷ, thật làm cho người ta cảm thấy thương hại.

Người phụ nữ hừ một tiếng, nghe được tiếng bước chân từ ngoài vọng vào, không cam lòng bỏ lại một cái liếc mắt khinh bỉ, nén nước mắt giật cửa đi ra.
jnqj*:bv44884la20(?fh9vt**21@ Pinky Palace @abol?*bf(}dk^,},^)ezef55}|
Bạch Nhạn cong khóe mắt tự giễu. Những chị em mạnh mẽ trong bệnh viện đã từng kết hôn tổng kết về hôn nhân như sau: Bạn không thể hy vọng mọi thứ ở đàn ông đều tốt, vừa làm quan, vừa biết kiếm tiền, vừa biết làm việc nhà, lại biết chiều bà xã, vừa đẹp trai còn giỏi chuyện chăn gối… Cho dù trên đời thật sự có loại đàn ông này thì anh ta cũng chẳng thèm để mắt đến bạn, chỉ cần đạt một hai tiêu chuẩn trong số trên đã đủ khiến bạn hạnh phúc cả đời.

Cô không rõ Khang Kiếm đáp ứng được mấy tiêu chuẩn nhưng nhìn ra ngay rằng anh làm quan, chỉ cần điều đầu tiên này cũng đã đủ để khiến người khác ghen tị. Những người ghen tị sẽ làm ra những chuyện gì, nói cài gì, vì thế bản thân mình nhất định phải giữ vững ý chí, tuyệt đối không được tưởng thật.

Bạch Nhạn, mày thứ nhất: không gia thế, thứ hai: không tài giỏi, thứ ba: không xinh đẹp, từ lúc quen biết Khang Kiếm cho đến khi quyết định kết hôn cũng chỉ có sáu tháng, nếu không phải bởi ma lực của tình yêu, ai sẽ dễ dàng hứa hẹn cả đời chứ? Bạch Nhạn tự nhủ.

Cái gọi là hôn lễ cũng chỉ là hôn lễ đến muộn. Một tháng trước bọn họ đã đăng ký, trên pháp luật đã sớm là vợ chồng, đêm nay chẳng qua là chứng thật thân phận mới của nhau trước thân thích bằng hữu thôi, ai đó là chồng của người nào đó, ai đó là vợ của người nào đó.

Buổi tối thế này, dù cho trời có sụp xuống cũng không ai dám bắt chước phim truyền hình, hành khúc hôn lễ vang lên, một đôi cô dâu chú rể đứng trước mặt cha xứ, đột nhiên cô dâu hoặc chú rể xoay người nói với người kia: xin lỗi, người tôi yêu không phải là anh/em. Nói xong, xoay người chạy mất.

Mấy trăm ánh mắt nhìn, không phải là chuyện yêu hay không yêu, mà là chuyện thể diện và tâm trạng.
cecj`]ax|))$13ji,%62rugv!?68#?@ Pinky Palace @bt%:7,:8[:(+}^45hniceo82slvs
Khang Kiếm không muốn mất mặt, cô cũng không muốn làm chuyện ngu ngốc.

Thảm trải hoa tươi, áo cưới trắng tinh khiết, trang điểm duyên dáng, người con gái như hoa, vậy thì đêm nay cứ làm một đóa hoa nở rộ rực rỡ trong một khoảnh khắc đi. Sau này, cho dù là cùng một địa điểm, cùng những khách mời, cùng một chuyện, nhưng sẽ không còn loại tâm trạng này nữa.

Vì chính mình, cô không thể làm hỏng đêm nay.:*5718%`57{(oknl6494$(ik^&~~tq@ thanhdaocac.wordpress.com @[]88|/|[\\msel:#52):./

Xúc động là ma quỷ. Hôn nhân không phải là một trạng thái, mà là một loại trí tuệ.

Về phần người phụ nữ kia, tạm thời không cần lo lắng.

Nhưng khi Bạch Nhạn ngồi trở lại trên ghế dựa, đầu ngón tay của cô lại không khống chế được mà run run, chiếc nhẫn nam trên tay rơi xuống đất.

Không thể không thừa nhận, tâm tình cô ít nhiều bị phá hoại, tuy trên mặt không biểu lộ dù chỉ một chút.

Tiếng bước chân là của nhân viên trang điểm. Vừa vào cửa, cô ấy đã không ngừng nói xin lỗi, nói thang máy bị kẹt một chút. Bạch Nhạn cười nói không sao, ngoan ngoãn ngồi yên để cô ấy trang điểm lại.

Trang điểm xong, Khang Kiếm đã trở lại, mấy sợi tóc rủ xuống dính lại trên trán, giống như ra rất nhiều mồ hôi. Vẻ mặt luôn luôn bình tĩnh nay thoáng bối rối.

“Anh lại đây đã.” Bạch Nhạn vẫy tay với anh, ấn vai anh để anh ngồi xuống, dùng khăn ướt cẩn thận giúp anh lau mồ hôi trên trán sau đó dặm thêm chút phấn. Lát nữa phải quay phim, gương mặt không trang điểm sẽ rất khó coi.&?214gd[&99#|xm59,/pd@ Pinky Palace @2?$km65)+ph14qv%(28yi.:26=\

Khang Kiếm cứng người nhìn cô, hai hàng lông mi giả rất vướng víu khiến anh không cách nào nhìn vào mắt cô.

Nhân viên trang điểm đứng một bên cười khẽ, chuyển một chút phấn, đưa ra vài nhận xét. Cô dâu mới thật là hẹp hòi, giữ chú rể thật là chặt, những việc nhỏ này bình thường đều là nhân viên trang điểm làm.

Bạch Nhạn giúp Khang Kiểm chỉnh lại cà vạt, đầu ngón tay lướt đến trước ngực anh, cảm thấy tim anh đập rất nhanh.

“Được rồi! A, còn cái này nữa.” Cô nâng tay trái anh lên, mỉm cười chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, “Hình như cái nhẫn này hơi rộng một chút, vừa rồi rơi ra anh cũng không phát hiện, may mà em nhìn thấy.”

Khang Kiếm nhíu mày, che giấu sự ngạc nhiên thoáng qua.,\$,7ns%\wh10,|~)041*`@ Pinky Palace @cbmh}]yr7290$~&{!(^*=&61&*,/

Khi nói lời này, Bạch Nhạn vẫn không hề ngước mắt.

“Rộng thì rộng, chỉ đeo tối nay thôi, sau này đi làm sẽ phải cởi ra.” Khang Kiếm nói.

Theo quy định, nhân viên chính phủ không được phép mang trang sức khi đi làm.

Bạch Nhạn hờn dỗi cầm tay trái của anh, “Tối nay không giống với những tối khác, anh phải cẩn thận nha, lại rơi nữa không nhất định sẽ là em nhặt được. Tuy chỉ là chiếc nhẫn bình thường nhưng có ý nghĩa đặc biệt đối với chúng ta, đúng không?”

Cô rốt cục cũng ngẩng đầu, má lúm đồng tiền đáng yêu khắc trên gương mặt trắng nõn, đôi mắt trong veo như hồ nước.

Khanh Kiếm bỗng chốc ngã vào trong mặt hồ kia, nhưng anh quay mặt đi ngay lập tức, “Sẽ không rơi nữa.”

“Vậy thì tốt rồi.” Bạch Nhạn khẽ bật cười.

Phù rể Giản Đơn và phủ dâu Liễu Tinh không biết chạy từ đâu đến, vừa đấu võ mồm vừa vào phòng, tôi trừng anh một cái, anh trừng cô một cái.mt&*ur25hi#:xc9mk^^3999@ thanhdaocac.wordpress.com @“!\be4}*yg,!xahs|=xt:*fo

“Trợ lý Khang, bí thư Khang nói khách mời đã đến đông đủ, bảo anh cùng cô dâu vào hội trường.” Giản Đơn trừng mắt xong, nhớ tới chính sự mới nói.

Khang Kiếm gật đầu, đứng lên, vươn tay với Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn hít sâu, không nắm tay anh mà nâng tay vòng qua tay anh.

Thân thể Khang Kiếm cứng đờ, rõ ràng là anh không quen với sự thân mật như vậy.

Chú rể, cô dâu đi  phía trước, phù rể phù dâu đi phía sau, bốn người đi về phía hội trường lớn nhất của khách sạn.

Cánh cửa hội trường đang đóng lại, giọng nói cao vút của người chủ hôn từ bên trong vọng ra, “Bây giờ, chúng ta hãy im lặng, chân thành chào đón đôi uyên ương tiến vào hội trường.”

Cô gái lễ tân chậm rãi mở cửa ra, đèn trong hội trường vụt tắt, hai bên lối đi thắp đầy nến, khúc nhạc cưới du dương vang lên, trên thảm đỏ rải đầy hoa.

“Đi thôi!” Khang Kiếm cúi đầu thúc giục.35pu\,xi:}(+fqni]{7838pm${73@ Pinky Palace @$\^(3183%/uv12bc#{ut65ntcw

Bạch Nhạn không nhấc chân, cô đột nhiên xoay người, ôm chặt Khang Kiếm. “Cảm ơn anh.” Giọng nói cô run run.

Cảm ơn cái gì, cô không nói.

Cơ mặt Khang Kiếm giật giật không được tự nhiên, anh gượng gạo đặt tay cô lại khuỷu tay, bước vào hội trường trong ánh mắt chăm chú của mọi người.

Bạch Nhạn nhắm mắt lại, nụ cười thản nhiên xinh đẹp.6778+%46ke77,/18/]95tmqp)|+^87@ Pinky Palace @vm,]qr/$659133\\/]zuuf+*“

Advertisements

34 thoughts on “[Chương 002] Hoa hồng giấy

  1. !@#$%! “ra rất nhiều mồ hôi”???? đừng nói vs ta anh nv chính làm cái việc mà ta nghĩ nhé!!! Nếu thực sự là như thế… =.=||| quá thô bỉ đi. Đêm trc đám cưới 4 lần còn chưa đủ thỏa mãn để anh ta nhịn 24 tiếng cho tròn trách nhiệm à???!!! >” nàng ơi! 2 đoạn này hình như bị lặp à?

    1. cm mất chữ!!! =.=

      Đoạn bị lặp này:

      “Nhân viên trang điểm đứng một bên cười khẽ, dặm dặm chút phấn chỉ cần yêu cầu là được. Cô dâu này thật là lòng dạ hẹp hòi, giữ chú rể thật là chặt, những việc nhỏ này bình thường đều là nhân viên trang điểm làm.

      Nhân viên trang điểm đứng một bên cười khẽ, chuyển một chút phấn, đưa ra vài nhận xét. Cô dâu mới thật là hẹp hòi, giữ chú rể thật là chặt, những việc nhỏ này bình thường đều là nhân viên trang điểm làm.”

      1. tốt! k phải là tốt! Chỉ trách ta đầu óc đen tối! Ai bảo tác giả cứ viết kiểu gợi mở cơ, câu trc vừa đề cập đến “4 lần”, câu sau lại “đầy mồ hôi” ~~~~> =))))

  2. ss em co dieu muon phat bieu
    vay the ra la anh nam chinh cua chung ta thuc su yeu nguoi dan ba tho bi kia a\???????
    oa ko chiu dau!Nam chinh phai yeu nu chinh chu ma cho du ko yeu ma truoc dem lam dam cuoi con…..voi nguoi dan ba khac ,the nay qua uy khuat cho nu chinh nha!
    thanks ss

    1. Chẳng dám ủy khuất chị ấy đâu, chị ấy không phải là một người yếu đuối, chồng ra ngoài bồ bịch còn mình ở nhà nuốt nước mắt đâu.
      Chuyện của anh Khang Kiếm và em kia thì ta chưa rõ nhưng ta khẳng định anh Khang Kiếm sẽ không sống yên với chị Bạch Nhạn nếu còn dám ho he với em ấy.
      Nàng cứ yên tâm mà đọc nhé
      :X

  3. Hối hận rồi ;o; đáng lẽ em nên đợi đến chương anh Kiếm bị ngược mới phải >_< Sắp đến chưa hả ĐN?

  4. Khốn!!! Qua 2 chương mà ta muốn đạp vào mặt nam chính rồi! Bạch Nhạn tỷ, chị quá đủ cường đại!! Thử hỏi trong tình huống như vậy có mấy ai làm được như chị! Thật sự hết sức ngưỡng mộ cách xử lý của chị!
    Thanks 2 nàng!

Đã đóng bình luận.