[Chương 003] Hoa hồng giấy


Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

~*~

Chương 3: Không làm tiên nữ đã rất nhiều năm (Phần 1)

“Phụ nữ nhất định phải có tình yêu. Cuộc đời của một người sẽ chia ra làm bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông; tình yêu là một cơn gió mát của những ngày tháng tư, là những ngày tốt đẹp nhất của một con người. Lãng phí bất cứ một giờ phút nào, con sẽ hối hận.”

Lúc tâm tình tốt, Bạch Mộ Mai – mẹ của Bạch Nhạn, sẽ thản nhiên nói với Bạch Nhạn: “Phụ nữ nhất định phải có tình yêu. Cuộc đời của một người sẽ chia ra làm bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông; tình yêu là một cơn gió mát tháng tư, là những ngày tốt đẹp nhất của một con người. Sống uổng phí tuổi thanh xuân, con sẽ hối hận.”

Bạch Nhạn nghe xong chỉ cười cười, tỏ vẻ không đồng tình.

“Con không giống mẹ chút nào.” Bạch Mộ Mai nhìn gương mặt của cô như đang nhìn một người xa lạ.

Bạch Nhạn muốn nói có thể con giống ba, nhưng câu nói vừa đến cửa miệng lại nuốt xuống. Bởi vì đối cô, từ “ba” này chỉ là một từ, không có bất kỳ ý nghĩa nào khác. Mà từ này là một từ cấm kỵ đối với Bạch Mộ Mai, khi còn nhỏ cô đã hỏi, Bạch Mộ Mai từng đưa tay lên tát cho cô một cái thật đau, “Tao ngược đãi mày sao? Mày ăn không đủ no hay là mặc không đủ ấm, nhìn trong bát nhớ thương trong nồi! Người ta mang thai chín tháng mười ngày, đẻ con gái là được một cái áo bông bên người, tao lại sinh ra loại vô ơn bạc nghĩa.”

Từ đó về sau, cô không nhắc đến từ này nữa.

Bạch Mộ Mai là một người coi tình yêu là sự nghiệp kinh doanh cả đời, điều này có lẽ liên quan đến những vai diễn tiểu thư khuê các đắm mình theo đuổi tình yêu trên sân khấu của bà. Diễn nhiều quá, nhập vai quá, bà không thể phân rõ đâu là sân khấu đâu là đời thật nữa.

Tuy lớn lên ở đoàn kịch, từng xem hàng trăm tác phẩm, nhưng Bạch Nhạn luôn là người ngồi dưới khán đài. Cô không chú ý nhiều tới tình yêu trong kịch, nhưng cô phát hiện một điều. Bất kể là “Tây sương kí” hay “trân châu tháp”, “ngọc bích trâm”, “mẫu đơn đình”… Nữ chính trong các vở kịch đó đều là tiểu thư nhà giàu, được nuông chiều từ bé, không ốm mà bệnh, vì thế luôn luôn ưu sầu, ra khỏi khuê phòng vô tình gặp gỡ tài tử, lập tức bắt đầu một màn phong hoa tuyết nguyệt. Mà những nha hoàn đi theo các nàng, cũng cùng tuổi, cũng xinh đẹp, nhưng chỉ là những người làm việc vặt, canh chừng, truyền tin, từ trước đến giờ không dám mơ tưởng đến tình yêu.

Tình yêu là một thứ xa xỉ, được xây dựng trên cơ sở vật chất dồi dào.

Những người không bị miếng cơm manh áo phiền nhiễu, yêu mới gọi là yêu.

Kết cục cuối cùng của nha hoàn, hoặc là được gả cho gã làm vườn, thư đồng trong phủ, hoặc tặng cho tài tử làm lẽ, đó không gọi là tình yêu, mà gọi là tạm bợ.

Cuộc đời cuối cùng vẫn phải có nơi trao gửi.

Bạch Nhạn cảm thấy mình không phải là tiểu thư, cũng không phải là nha hoàn, cô chính là Bạch Nhạn, một Bạch Nhạn độc nhất vô nhị.

Tình yêu, đã là xa vời vợi thì cần gì miễn cưỡng. Tạm bợ, không nhất định phải tự làm khổ bản thân như vậy.

Thà rằng chờ đợi cả đời cũng không cần nhân nhượng nhất thời. Đây là nguyên tắc tình yêu của Bạch Nhạn.

Sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, Bạch Nhạn học tiếp năm năm Cao đẳng Y tế chuyên ngành y tá, hai năm đầu tiên học những môn cơ sở, hai năm tiếp theo học những môn chuyên ngành, một năm còn lại để đi thực tập. Khi thi tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn đạt điểm rất cao, thầy giáo trường Nhất Trung thành phố Tân Giang còn đặc biệt đến nhà cô, nói chỉ cần cô đến đó học sẽ miễn toàn bộ học phí, tiền sách vở, tiền ở trọ, mỗi tháng còn cấp cho cô một khoản sinh hoạt phí.

Bạch Nhạn từ chối, Bạch Mộ Mai không có ý kiến gì. Đối với chuyện của Bạch Nhạn, từ khi cô học xong tiểu học, Bạch Mộ Mai để cho cô tự mình quyết định.

Thật ra Bạch Mộ Mai cũng muốn cô học chuyên nghề. Trung học là giáo dục bắt buộc, không tốn bao nhiêu tiền. Nhưng cấp ba thì khác, nào là học thêm, nào là tài liệu sách vở, một học kỳ không biết tốn bao nhiêu tiền. Tiếp đấy còn bốn năm chính quy, một mạch những bảy năm. Bạch Mộ Mai nghĩ đến liền cảm thấy phiền lòng, mà ngành y tá chỉ cần học năm năm, học phí cũng không cao, bình thường trường học còn cho trợ cấp, khi thực tập có thể lấy tiền lương, sau khi tốt nghiệp dễ tìm việc, tính thế nào cũng có lợi. Cón gái học nhiều quá chẳng anh nào dám nhòm ngó.

Chuyên khoa điều dưỡng có thể được coi là một nữ quốc, ngay cả giáo viên phần lớn cũng là nữ, được mấy thầy giáo hiếm hoi nếu không phải tóc trắng xóa như cổ thụ thì cũng gầy khô như trúc, đầy dấu vết bể dâu của năm tháng, muốn YY một chút cũng bất lực.

Liễu Tinh nói đây là trường học lo lắng rất chu đáo, nếu có một chàng trai tuyệt vời ở đây, nhiều sắc nữ như vậy xông vào xâu xé sẽ dẫn đến tai nạn chết người.

Độ tuổi hoài xuân mà không có hoàn cảnh phù hợp đúng là một chuyện hết sức buồn bực. Nhưng chỉ cách một bức tường chính là học viện y của thành phố Tân Giang, ngồi hai trạm xa bus nữa là đến Đại học kỹ thuật của thành phố, học viện này có xu hướng dương thịnh âm suy, nữ sinh hơi xinh xắn một chút đều được coi là “Hoa Khôi của Khoa”, “Hoa Khôi của Viện”

Trường y tá mới là một vườn hoa đích thực! Ong ong bướm bướm sao có thể bỏ qua?

Trước năm thứ ba được coi như trong sáng, từ năm thứ tư trở đi phần lớn nữ sinh trong lớp đều có vệ sĩ, có người còn không chỉ một.

“Dù sao cũng chưa bàn chuyện cưới hỏi, chẳng qua là chỗ bạn bè với nhau, có nhiều lựa chọn mới biết được ai mới là thích hợp nhất với mình.” Mỹ nữ Lâm Phong của lớp học chớp đôi mắt đẹp nói.

Liễu Tinh rất khinh thường vẻ kiêu ngạo của cô ta, chẳng phải chỉ có vài cái đuôi thôi sao, có gì đáng để phách lối, tức giận bất bình muốn châm chọc cô ta vài câu nhưng bị Bạch Nhạn kéo lại.

Liễu Tinh và Bạch Nhạn thuộc về một số ít những bông hoa không theo trào lưu xã hội.

Liễu Tinh có một đối tượng đã đính hôn, trùng hợp đối tượng đó cũng là người trong lòng cô ngưỡng mộ đã lâu, học sư phạm trên tỉnh, cho nên khi rảnh rỗi cô đều giết thời gian ở các quán cafe internet, hẹn hò trên mạng với ông xã tương lai.

Bạch Nhạn cũng nhận được mấy lá thư tình, nhưng cô chưa từng mở ra đã trực tiếp ném đi.

“Vì sao?” Liễu Tinh tiếc thay cho cô, “Biết đâu đó có thể là một anh chàng đẹp trai đó!”

Bạch Nhạn lườm cô nàng một cái, “Chuyện không có kết quả, việc gì phải lãng phí thời gian.”

“Làm sao cậu biết chuyện đó sẽ không có kết quả?”

“Bọn họ không phải là người tớ thích.”

“Cậu thích người thế nào?” Liễu Tinh lắc đầu, tò mò hỏi.

Bạch Nhạn vùi đầu vào đống sách vở không trả lời.

Năm học thực tập, Bạch Nhạn, Liễu Tinh, Lâm Phong, cùng mấy bạn học được phân tới Bệnh Viện Nhân Dân tốt nhất ở Tân Giang, công việc thực hành tốt, sau khi tốt nghiệp thuận lợi được giữ lại đây công tác.

Bệnh viện là chốn hỗn tạp, tay nghề giỏi thường kiêu căng tự coi mình như thần thánh; tay nghề bình thường cũng sẽ tự vênh mặt nâng giá, tay nghề kém chỉ có thể lăn lộn ở những thị trấn xa xôi hẻo lánh.

Người tay nghề tốt thường không cưới mỹ nữ mà cưới tài nữ, nếu không cũng phải là người nổi tiếng mới xứng với thân phận của họ.

Tay nghề bình thường thích ăn cỏ gần hang, còn phải là cây cỏ phẩm chất không tệ.

Y tá lấy bác sĩ trước nay là phong trào ở bệnh viện.

Địa vị của y tá ở bệnh viện không cao, hàng năm sau khi tốt nghiệp y tá được phân công công việc, các bác sĩ phụ trách luôn mở to mắt ra soi mói, nhìn trúng ai lập tức vội vàng ra tay.

Lần này, vào cùng đợt với Bạch Nhạn có rất nhiều người xinh đẹp, dễ nhìn. Bọn họ chọn tới chọn lui một hồi, chọn đến hoa cả mắt, chờ đến khi ra tay thì cỏ gần hang đã tự mọc chân chạy mất.

Những cô y tá thông minh lại có khuôn mặt ưa nhìn bình thường sẽ không chọn bác sĩ.

Nghề nào cũng có mặt trái, bệnh viện cũng vậy.

Dù là bác sĩ hay y tá, dù ở phòng khám bệnh hay phòng bệnh, đều phải trực ca đêm, hàng tháng ít nhất phải có vài ngày không ở nhà. Phòng trực ban chỉ có một phòng, có nam có nữ, tối lửa tắt đèn, ai biết sẽ phát sinh chuyện gì.

Khi có ca cấp cứu khẩn cấp, y tá ở phòng cấp cứu luôn đứng ở hành lang kêu một tiếng rồi vội vàng chạy xuống lầu, sợ không cẩn thận gặp phải hình ảnh sống động nào đó, lúc đấy thật bất tiện.

Việc này cũng không phải chưa từng xảy ra.

Có lần Bạch Nhạn làm việc ở phòng cấp cứu, nửa đêm đưa đến một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ, chảy rất nhiều máu, cô đi gọi bác sĩ ngoại khoa, gõ cửa phòng trực ban nhưng không có ai trả lời, đột nhiên cửa phòng nhi khoa bên cạnh mở ra, bác sĩ ngoại khoa đi ra, vừa đi vừa kéo quần khóa, Bạch Nhạn xấu hổ đến mức quay đầu bỏ chạy.

Bạch Nhạn vẻ ngoài dịu dàng xinh đẹp, gặp ai cũng nở nụ cười. Đến bệnh viện, cô liền dẫn tới không ít người ái mộ. Có y tá đã làm việc ở bệnh viện rất lâu năm rồi, giúp bác sĩ chuyển đạt tâm ý đến Bạch Nhạn, cũng có bác sĩ lấy lý do công việc, mời cô đi ăn cơm, xem phim, hát karaoke… Nếu số người tham gia nhiều hơn ba người, Bạch Nhạn thường sẽ đồng ý, nếu chỉ có hai người, Bạch Nhạn sẽ tìm những lý do khác nhau để từ chối.

Lặp lại mấy lần, trong bệnh viện liền truyền miệng nhau rằng y tá Bạch ở phòng giải phẫu là đóa hoa khó hái. Càng như vậy càng khơi dậy quyết tâm khiêu chiến của các bác sĩ nam.

Sự nổi tiếng của Bạch Nhạn dần dần vượt qua Lâm Phong.

Lâm Phong làm việc ở phòng chăm sóc sức khỏe, những người đến đây toàn là những người quyền quý, hoặc là thương nhân, hoặc là có địa vị, có tiền, chỉ sợ không khỏe mạnh nên cứ cách một kỳ lại tới kiểm tra một lần. Lâm Phong làm việc ở bệnh viện chưa được nửa năm đã được một chủ khách sạn nhỏ ngắm trúng, một năm sau, cô lập gia đình. Ngày kết hôn, bạn trai cũ của cô ở học viện kỹ thuật chạy đến bệnh viện náo loạn, đàn ông con trai trưởng thành mà khóc như một đứa trẻ.

Con gái dù có đẹp đến đâu, một khi đã có chủ cũng là hoa nở hết thì, không còn nhiều người nhớ thương.

“Thật ra bác sĩ Ngụy ở nội khoa rất được, biết giữ mình, ba mẹ đều là giáo viên, gia đình gia giáo, gia cảnh không tệ.” Có người tìm mọi cách để nhờ Liễu Tinh nói vun vào.

Bạch Nhạn mới từ trong phòng giải phẫu đi ra, đã qua thời gian ăn trưa, đói gần xỉu, đang cầm một cặp lồng cơm, ăn như hổ đói.

Liễu Tinh thấy thế cười mỉa, đây là y tá Bạch thanh dật xuất trần trong truyền thuyết sao?

“Tớ với anh ta không hợp.” Thật vất vả nuốt xuống một miệng đầy đồ ăn, Bạch Nhạn mở miệng trả lời.

“Vậy ai là người hợp với cậu?” Là bạn học năm năm, đồng nghiệp ba năm, cùng nhau trải qua tám năm, Liễu Tinh vẫn không thể hiểu được Bạch Nhạn.

Từ mười sáu tuổi đến hai mươi tư tuổi, tuổi trẻ trôi qua, cô ấy đã rất lãng phí. Nghĩ đến mỗi ngày cứ ào ào trôi qua, thật sự là rất đau lòng.

Bạch Nhạn ăn no, ợ lên một tiếng, “Tivi nói, kết hôn với nhân viên công chức nhà nước là ổn định, an toàn nhất.”

Liễu Tinh xem như đã hiểu, “Cậu muốn tìm một công chức nhà nước? Công chức cũng có rất nhiều loại, cậu thích loại nào?”

Bạch Nhạn cười khẽ, buông cặp lồng cơm, “Chờ gặp được, tớ sẽ giới thiệu cho hai người quen biết.”

Chẳng khác gì chưa nói, Liễu Tinh trợn mắt.

Sau đó, có người giới thiệu cho Bạch Nhạn vài nhân viên công chức, Bạch Nhạn gặp người ta một hai lần, sau đó cũng không có kết quả.

Liễu Tinh sau khi nghe ngóng, mấy người nhân viên công chức kia nhà đều ở nông thôn, gia cảnh thực bình thường .

Vào bệnh viện làm y tá cùng đợt với Bạch Nhạn, những người khác hầu như đã kết hôn, hoặc đang trong quá trình yêu đương, chỉ có Bạch Nhạn vẫn cô đơn một mình.

Liễu Tinh rất sốt ruột, Bạch Nhạn lại có vẻ bình chân như vại.

Tháng sáu năm đó, tổ chức y tế thế giới nâng mức cảnh báo của đại dịch cúm H1N1 bùng phát trên toàn cầu lên cấp sáu, Tân Giang cũng phát hiện ra hai trường hợp bệnh nhân nhiễm cúm.

Tháng chín, Trung Quốc sản xuất được lô vắc-xin phòng bệnh đầu tiên cấp tới các tỉnh thành. Bởi vì vắc-xin phòng bệnh có hạn, nhóm đầu tiên tiêm chủng là học sinh, sinh viên, các nhân viên công chức tuyến trên và nhân viên chính phủ.

Trước khi tiêm phòng, các đối tượng phải được kê khai đầy đủ trong hồ sơ sức khỏe, dựa vào đó để phân số lượng vacxin.Vì y tá của trung tâm phòng bệnh dịch có hạn nên sở Y tế đã yêu cầu bệnh viện gửi y tá tới hỗ trợ.

Bạch Nhạn cũng bị điều động đến đây phụ trách tiêm chủng vắc xin cho các nhân viên chính phủ.

Lúc đến nơi vẫn còn sớm, chủ nhiệm văn phòng thành ủy bố trí một phòng họp lớn làm nơi tiêm chủng. Người phụ trách của trung tâm phòng chống bệnh dịch chia y tá thành bốn tổ, một tổ một chồng danh sách, dựa theo danh sách tiêm chủng. Sau khi tiêm chủng, chờ nửa giờ sau xem có phản ứng gì xảy ra hay không. Nếu không có phản ứng phụ, để người vừa tiêm chủng ký vào danh sách, hoàn thành việc tiêm chủng.

Bạch Nhạn ở tổ thứ tư, ở bàn trong cùng.

Tiêm chủng được vài người, cô phát hiện mỗi người đều có vẻ mặt căng thẳng, hoang mang, hỏi cô vắc-xin phòng bệnh này rốt cuộc có an toàn không, sau khi tiêm chủng có xảy ra tác dụng phụ hay không.

Bạch Nhạn cười nói không có việc gì, Bộ trưởng bộ Y tế cũng đã tiêm chủng, nhất định là an toàn .

Mấy vị viên chức ngày thường oai nghiêm này tỏ ra không tin cho lắm, trùng hợp lúc này, một y tá ở tổ khác đột nhiên kêu lên: “Bạch Nhạn, chị tới đây, nhanh lên, anh ta…” Một người đàn ông vừa mới tiêm chủng ngã lăn ra đất.

Phòng tiêm lập tức rối loạn.

Bạch Nhạn chạy tới, nhìn sắc mặt tái nhợt của người đàn ông đó, hai mắt nhắm nghiền, cô kiểm tra nhịp tim, sau đó lại vạch mí mắt của người đó lên, nói: “Đây không phải do vắc-xin phòng bệnh có phản ứng, anh ta do sợ máu mà choáng.” Cô ở phòng khám bệnh công tác nhiều năm, từng chứng kiến có người cứ thấy máu là ngất xỉu.

Y tá vừa kêu lên sợ hãi vỗ vỗ ngực, lau mồ hôi lạnh, “Em… Bị anh ta dọa chết khiếp, còn tưởng là do phản ứng với vắc-xin phòng bệnh, đúng rồi, có người thấy máu là choáng, còn có người sốc, việc này cũng bình thường.”

Bạch Nhạn bảo mọi người tản ra, gọi người lấy giúp chén nước, giúp người đàn ông đó uống mấy ngụm, chỉ chốc lát sau, người đàn ông đó mở mắt ra.

Một hồi sợ bóng sợ gió qua đi, tiếp tục tiêm chủng.

Bạch Nhạn cảm thấy sau lưng nóng lên, xoay lại nhìn, đối diện là một người đàn ông có đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng đang ngồi chờ tiêm chủng, cô nhíu mày, sau đó lại cúi đầu tiếp tục chuyên chú vào công việc.

Người đàn ông này có trong danh sách của tổ cô, gọi là Khang Kiếm.

Tiếp tục công việc, quan sát nửa giờ, Khang Kiếm lại đây ký tên, chữ ký phóng khoáng đẹp đẽ giống như đã từng luyện tập.

Người cuối cùng của tổ là Giản Đơn. Bạch Nhạn nhìn đến tên này chợt bật cười, nghĩ rằng ba mẹ anh chàng này thực hài hước.

Giản Đơn cũng hài hước, trong nửa tiếng chờ đợi, anh ta nói không ngừng chọc cười mấy cô y tá.

Khang Kiếm giống như đang đợi Giản Đơn, vẫn ngồi ở một bên nhưng không nói chuyện, ánh mắt cố ý hoặc vô ý liếc về phía Bạch Nhạn.

“Y tá Bạch, hôm nay chúng ta cũng coi như quen biết. Ở bệnh viện có người quen là rất tốt, về sau có chuyện gì, đến khám bệnh rất thuận tiện. Cô có thể cho tôi xin số điện thoại của cô không?” Giản Đơn ký xong, cười hỏi Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn thu lại bản danh sách ký tên, vứt kim tiêm vào chậu khử trùng, “Nếu anh thật sự xảy ra chuyện gì, gọi 120 có vẻ nhanh hơn.”

Giản Đơn bị dội gáo nước lạnh nhưng tuyệt đối không để ý, vẫn hi hi ha ha cười, “Bí mật như vậy đúng là là keo kiệt. Tôi hào phóng hơn cô nhiều.” Anh ta lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp, cầm lấy bút ở mặt trên viết một hàng số, sau đó đưa cho Bạch Nhạn, “Phía dưới là số điện thoại của tôi, phía trên là của trợ lý Khang, nếu cô có chuyện gì, hoặc là khi cô rảnh, muốn tìm một người trả tiền cơm, tìm người xách túi khi dạo phố, có tâm sự tìm người tán gẫu, đều có thể gọi tới hai số này.”

“Trợ lý Khang?” Bạch Nhạn chớp mắt.

“Đúng, chính là Khang Kiếm, trợ lý thị trưởng.”

Ồ, hóa ra là quan lớn, đúng là nhìn không ra, cô nghĩ nhiều nhất anh ta cũng chỉ là một trưởng ban mà thôi! Bạch Nhạn liếc mắt nhìn về phía Khang Kiếm, Khang Kiếm thản nhiên nhìn cô gật đầu.

Ra khỏi văn phòng thành phố, đứng ở ven đường chờ xe, Bạch Nhạn nhìn thấy bên cạnh có một đống rác, cô tiện tay ném tấm danh thiếp đang cầm trên tay vào đó.

Những điều Giản Đơn nói, cô biết chỉ là vui đùa.

Cô dường như không có khả năng tìm bọn họ, hơn nữa nếu cô nói muốn làm viện trưởng, bọn họ sẽ giúp đỡ sao?

Không gặp lại, để lại danh thiếp cũng chẳng để làm gì.

Xe đến, Bạch Nhạn tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống cởi mũ y tá ra, để gió tùy ý thổi tung.

Advertisements

6 thoughts on “[Chương 003] Hoa hồng giấy

  1. “Có lần Bạch Nhạn làm việc ở phòng cấp cứu, nửa đêm đưa đến một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ, chảy rất nhiều máu, cô đi gọi bác sĩ ngoại khoa, gõ cửa phòng trực ban nhưng không có ai trả lời, đột nhiên cửa phòng nhi khoa bên cạnh mở ra, bác sĩ ngoại khoa đi ra, vừa đi vừa kéo quần khóa, Bạch Nhạn xấu hổ đến mức quay đầu bỏ chạy.” – “vừa đi vừa kéo khoá quần” phải không Sâu?

Đã đóng bình luận.