[Chương 004] Hoa hồng giấy


Hoa hồng giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

~*~

Chương 4: Không làm tiên nữ đã rất nhiều năm (phần 2)

“Chúng ta không ở cùng một quốc gia, đối với người ngoại quốc chỉ có thể ngắm nhìn, thỉnh thoảng có thể suy nghĩ viển vông, mơ mộng một chút cũng được, còn nếu muốn lâu dài, người trong cùng một nước nghe vẻ vẫn tốt hơn, anh có nghĩ vậy không, lãnh đạo Khang?”
“Chúng ta không ở cùng một quốc gia, đối với người ngoại quốc chỉ có thể ngắm nhìn, thỉnh thoảng có thể suy nghĩ viển vông, mơ mộng một chút cũng được, còn nếu muốn lâu dài, người trong cùng một nước nghe vẻ vẫn tốt hơn, anh có nghĩ vậy không, lãnh đạo Khang?”

Bạch Nhạn chưa từng nghĩ đến Giản Đơn lại thật sự cần sự trợ giúp của cô.

Hôm nay, phòng sinh của khoa phụ sản có một thai phụ vốn là sinh tự nhiên, ai ngờ trong quá trình sinh nở, thai nhi bị kẹt ở xương chậu, lên cũng không được xuống cũng không xong, cả người mẹ và đứa trẻ đều vô cùng nguy hiểm. Lúc ấy đang là thời gian nghỉ trưa, bác sĩ trực ban thật trùng hợp lại không có ở đó, điện thoại gọi tới phòng giải phẫu, Bạch Nhạn và bác sĩ ngoại khoa vội vàng cầm khay thuốc chạy xuống. Kỳ quái là bọn họ vừa mới bước tới cửa phòng sinh, đứa trẻ đã chào đời, chỉ chốc lát từ trong phòng sinh truyền ra tiếng trẻ con khóc nỉ non, người nhà chờ bên ngoài kích động đến mức đỏ hồng hai mắt.

Bạch Nhạn và bác sĩ liếc nhìn nhau rồi xoay người đi về phía cầu thang. Vừa nhấc chân lên lầu, Bạch Nhạn nghe ở phía sau có người gọi tên nên nhìn lại, là Giản Đơn và một chàng trai dáng vẻ rất ngây ngô, đôi mắt và cái mũi hồng hồng, trong tay cầm một bình dịch.

“Đây là thư ký Tiểu Ngô mới tới văn phòng chúng tôi, cậu ta làm tăng ca nên bị cảm, tới tìm bác sĩ khám bệnh, kê đơn thuốc.” Giản Đơn nói.

Bạch Nhạn gật đầu chờ anh ta nói tiếp. Lấy thuốc rồi thì uống, lấy bình dịch rồi thì truyền, chạy tới đây làm gì?

Giản Đơn ha ha cười, hạ giọng nói: “Trong phòng truyền dịch chỉ có mấy y tá thực tập, nhìn rất đáng lo, dù sao cô cũng có kỹ thuật thành thạo hơn, y tá Bạch, lẽ nào cô lại không giúp chúng tôi!”

Bạch Nhạn còn có thể nói gì, đúng lúc tiếp theo không có ca phẫu thuật nào, cô liền đưa bọn họ tới phòng y tá khoa giải phẫu, để thư ký Ngô ngồi trong đó truyền dịch, cô chu đáo pha trà, gọt hoa quả mời hai người.

Giản Đơn rất tò mò với phòng phẫu thuật, muốn Bạch Nhạn dẫn đi thăm quan.

Chỉ bị cảm mạo, thư ký Ngô lại trẻ tuổi, dịch truyền rất nhanh, chỉ sau một giờ một chai dịch đã tới đáy, Giản Đơn luôn miệng nói cảm ơn, nói nhất định phải tìm cơ hội cảm ơn y tá Bạch.

Bạch Nhạn nói đây chỉ là việc nhỏ, không có gì, không cần để trong lòng.

Cơ hội tới thật sự nhanh.

Cái tên Giản Đơn này cũng không phải là người đơn giản, không biết anh ta từ đâu biết được số điện thoại của Bạch Nhạn, ngày hôm sau đúng dịp là thứ Sáu, anh ta gọi điện cho Bạch Nhạn, nói Tiểu Ngô đặt một bàn ở Phúc Mãn Lâu, nhất định muốn được hân hạnh đón tiếp y tá Bạch. Anh ta nói xong lập tức ngắt máy, hoàn toàn không cho Bạch Nhạn cơ hội từ chối.

Buổi tối Bạch Nhạn không có ca trực, cũng được nghỉ cả hai ngày tiếp theo, tuy cô cảm thấy việc này có chút việc bé xé ra to nhưng nghĩ người ta cũng chỉ muốn biểu đạt lòng biết ơn, không đi thì có vẻ kỳ quái.

Buổi tối, cô thay đồng phục y tá ra, đổi thành một chiếc áo len màu xanh cổ tim, bên dưới phối cùng một chiếc quần màu vàng nhạt, bên ngoài khoác chiếc áo cũng màu vàng nhạt, tóc dùng dây chun buộc đuôi gà, cô không trang điểm mà cứ như vậy đi tới chỗ hẹn.

Cô gái phục vụ dẫn cô vào căn phòng Giản Đơn đã đặt, cô đẩy cửa ra rồi hơi giật mình, ngoại trừ Giản Đơn và Tiểu Ngô còn có một người nữa – Khang Kiếm.

“Y tá Bạch, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô mặc quần áo đấy.” Giản Đơn đứng dậy chào đón, nhìn Bạch Nhạn tán thưởng.

Mặt Bạch Nhạn đỏ lên, “Trước đây tôi thuộc diện không phù hợp với nhi đồng à?”

“Đáng đánh, đáng đánh.” Giản Đơn nhẹ nhàng tự đánh vào mặt mình, “Ý của tôi là lần đầu tiên thấy cô mặc quần áo bình thường khác ngoài đồng phục y tá. Tác dụng của quần áo này thật sự không thể khinh thường, y tá Bạch mặc như vậy lập tức có thêm mấy phần đặc biệt.”

“Thư ký Giản.” Khang Kiếm đột nhiên lên tiếng, “Cậu nên đi gọi đồ ăn đi.” Anh đứng lên vươn tay ra với Bạch Nhạn, Bạch Nhạn ngạc nhiên rồi nở nụ cười, cô cũng đưa tay ra nhưng ngón tay chỉ vừa chạm nhẹ đã thu lại. “Lãnh đạo Khang, đây là lần đầu tiên tôi bắt tay với người khác, cảm giác như đi gặp mặt ngoại giao vậy.”

Đầu ngón tay Khang Kiếm hơi lạnh.

Anh liếc mắt đánh giá cô, lễ phép mời cô ngồi xuống rồi cũng thuận tiện ngồi xuống bên cạnh. Tiểu Ngô, người có ý biểu đạt lòng biết ơn lại ngồi xa nhất, chỉ biết cười thật thà rồi vội vàng pha trà, rót rượu, còn Giản Đơn chịu trách nhiệm điều tiết bầu không khí.

Bạch Nhạn cảm thấy bữa cơm này coi như thoải mái.

Khi món bánh ngọt được đưa lên, di động của Tiểu Ngô đột nhiên vang lên, cậu ta nghe xong vài câu, vẻ mặt bỗng nhiên rất lo lắng ngắt máy. Cậu ta áy náy nói thị trưởng thường vụ muốn xem toàn bộ báo cáo thu hút vốn đầu tư trong ba tháng gần đây nên cậu ta phải về văn phòng.

Tiểu Ngô đi xe máy tới nhưng đã uống chút rượu, Giản Đơn lo lắng nên lái xe đưa cậu ta về.

Hai người vừa đi, trong căn phòng lập tức vắng vẻ hẳn, có một cảm giác rất trống trải.

“Trời mưa.” Khang Kiếm nói.

Bạch Nhạn nghiêng tai lắng nghe, ngoài cửa sổ có tiếng động rào rào, cô có chút không được tự nhiên. Khang Kiếm không phải Giản Đơn, cho dù anh rất chu đáo gắp thức ăn cho cô, thấy chén trà của cô hết sẽ rót đầy cho cô, nhưng vẫn làm cho người ta có cảm giác khó gần.

May mà sau món bánh ngọt khai vị là món canh và món chính, nếu không thật sự tiêu hóa không nổi.

Cố tình là trời không chiều lòng người, cơm nước xong, Bạch Nhạn muốn chào ra về thì mưa lại càng lớn.

Xe đã để Giản Đơn đi, bên ngoài Phúc Mãn Lâu lại không thấy chiếc taxi nào. Hai người đành phải trở về phòng tiếp tục ngồi, cô gái phục vụ đã dọn dẹp căn phòng, khăn trải bàn đã được thay cái mới, trà cũng được pha ấm mới.

“Trợ lý Khang, nhà anh ở khu nào?” Bạch Nhạn chỉ đơn thuần muốn tìm chuyện để nói.

“Tạm thời tôi đang ở nhà khách thành phố, tôi không phải người Tân Giang, ba mẹ đều ở trên tỉnh.” Khang Kiếm trả lời. “Mùa thu vừa rồi tôi mới đến Tân Giang làm việc, lúc trước tôi ở ban tuyên truyền của tỉnh.”

Bạch Nhạn à một tiếng, “Vậy anh thật vất vả, phải xa nhà!”

“Cũng bình thường, dù sao cũng chưa kết hôn, một mình ở đâu cũng không quan trọng.”

Bạch Nhạn không biết nên nói tiếp cái gì nên chỉ cười nhạt, yên lặng lắng nghe, tiếng mưa càng lúc càng nặng hạt.

“Còn y tá Bạch thì sao?” Khang Kiếm nhìn Bạch Nhạn. Dưới ánh đèn, sắc mặt của cô trắng như ngọc, má lúm đồng tiền đặc biệt đáng yêu.

“Tôi? Nhà tôi ở huyện Vân, anh từng nghe tới chưa?”

Khang Kiếm gật đầu, “Từng nghe qua, là quê hương của Việt Kịch nổi tiếng.”

Nét cười trên mặt Bạch Nhạn đột nhiên như bị gió lốc thổi bay, đôi mày xinh đẹp nhíu lại, “Lãnh đạo Khang, cơn mưa này dường như không thể ngừng ngay được, không biết nhà hàng có ô hay không? Tôi trọ cách đây không xa lắm, tôi muốn về trước.”

“Tôi tiễn cô.” Khang Kiếm đứng lên cùng cô.

“Không cần đâu.” Bạch Nhạn có chút giật mình, nhân vật như Khang Kiếm đến viện trưởng gặp cũng phải cúi đầu khom lưng, một y tá nhỏ bé như cô sao dám làm phiền ông lớn này.

“Không có gì, tôi cũng đang muốn tản bộ một lúc.”

Miệng Bạch Nhạn há ra, còn chưa kịp phản ứng Khang Kiếm đã ra khỏi phòng, khi cô ra tới cửa chính trong tay anh đã cầm một cái ô. Nhưng cái ô kia dường như hơi nhỏ, che nắng còn được chứ che mưa thì có vẻ yêu cầu hơi quá.

Cô thật sự bội phục Khang Kiếm có đủ dũng khí giương cái ô kia lên.

“Đi thôi!” Khang Kiếm nhướng mày.

Bạch Nhạn đành phải bước tới dưới cái ô.

Ô vốn đã nhỏ, hai người lại muốn giữ khoảng cách thích hợp cho nên nhiều nhất chỉ có thể đảm bảo đầu không bị ướt, những nơi khác đều không che hết được.

Cùng một “thanh niên quyền quý” không quá quen thuộc dạo bước dưới mưa tuyệt đối không có chút lãng mạn nào đáng nói.

Bạch Nhạn giống như đang chịu cực hình, vừa đi vừa nhìn chằm chằm đường cái xem có chiếc taxi nào đi qua hay không. Kỳ quái là đã đi hết hai con đường rồi mà vẫn không thấy dù chỉ một chiếc.

Bạch Nhạn hết hy vọng thu hồi tầm mắt, cô trộm nhìn Khang Kiếm, phát hiện anh đã nghiêng hẳn ô về phía mình. Người anh gần như toàn bộ đều chìm trong mưa, trên quần tây dính đầy bùn, tóc ướt sũng dính vào trán, nhìn qua hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng như bình thường, chỉ giống một chàng sinh viên.

Trái tim, mạnh mẽ đập một tiếng.

“Đây là số di động của tôi, không đưa cho người ngoài.” Trước nhà trọ của Bạch Nhạn, Khang Kiếm đưa cho cô một tờ giấy, “Có thời gian thì thường xuyên liên lạc.”

Bạch Nhạn buồn bực nhận lấy, nhìn anh xoay người rồi mới kêu lên: “Lãnh đạo Khang, về đến nhà nên tắm nước ấm, tốt nhất là uống một viên cảm sủi, đề phòng cảm lạnh.”

Khang Kiếm phất phất tay trong mưa.

Bạch Nhạn nắm tờ giấy kia đứng trước cầu thang thật lâu, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Khang Kiếm mới lên lầu.

Ngày trôi qua như cát chảy trong đồng hồ, từng chút từng chút nhưng cũng trôi qua không ít. Đảo mắt một cái tiết trời đã dần lạnh, một luồng không khí lạnh tràn về, nhiệt độ ở Tân Giang đã hạ xuống mười độ.

Bạch Nhạn vẫn bận rộn như trước.

Có một ngày, cô từ khu phòng bệnh sang khu khám bệnh lấy hồ sơ của một bệnh nhân. Khi đi qua khu cấp cứu vừa mới xây, cô nhìn thấy mấy chiếc xe đỗ bên cạnh, viện trưởng đang dẫn một đám người trang phục chỉnh tề chuẩn bị đi vào, phía sau có một người đàn ông cầm máy quay phim. Cô lơ đãng nhìn thoáng qua, phát hiện Khang Kiếm ở trong đó.

Khang Kiếm cũng nhìn thấy cô, ánh mắt chạm nhau, Bạch Nhạn nở một nụ cười tươi rất chuyên nghiệp.

Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, Khang Kiếm dừng bước, Bạch Nhạn chớp mắt mấy cái rồi cũng tiến lại gần.

“Lãnh đạo Khang, hôm nay xuống thị sát đấy ạ?” Bạch Nhạn cười hỏi.

Vẻ mặt Khang Kiếm không chút biểu cảm.

Người đàn ông cầm máy quay đột nhiên hướng ống kính về phía bọn họ, lông tơ toàn thân Bạch Nhạn dựng đứng lên.

“Công việc vẫn tốt chứ?” Giọng nói Khang Kiếm rất khách sáo.

“Tốt… ạ!” Bạch Nhạn hồi hộp nên có chút lắp bắp, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

“Vì sao không gọi điện cho tôi?” Khang Kiếm nhích người chặn ống kính.

“Tôi không có chuyện gì cần tìm anh.” Bạch Nhạn nói đúng sự thật.

Khang Kiếm mím môi, không nói một lời mà quay đi.

Vài ngày sau, trong bản tin thời sự Tân Giang xuất hiện cảnh vừa rồi, trong bệnh viện còn tổ chức xem tập thể. Viện trưởng không biết có xem đoạn băng đó không mà lại gọi Bạch Nhạn vào phòng, hỏi trợ lý Khang đã hỏi cô cái gì.

Bạch Nhạn không có chuyện gì để báo cáo, viện trưởng bực mình vì không khai thác được gì trừng mắt nhìn cô rồi để cô đi ra.

Nhưng từ đó tên tuổi của Bạch Nhạn lại càng nổi hơn nữa.

Liễu Tinh lặng lẽ kéo cô sang một bên, hỏi có phải Khang Kiếm là đối tượng khiến cô thủ thân như ngọc lâu nay không.

Bạch Nhạn dở khóc dở cười, “Liễu Tinh, cậu đã hai mươi bốn rồi, sao còn sống mãi trong truyện cổ tích vậy. Chưa nói đến thời buổi này là xã hội thế nào, con người vốn đã chia làm ba bảy loại, người như Khang Kiếm cùng một đẳng cấp với tớ hay sao? Quan niệm môn đăng hộ đối có chút lạc hậu nhưng cậu không cảm thấy nó rất thực tế à? Tớ muốn gả cho một viên chức nhà nước, là muốn làm vợ cả nhận hết yêu chiều chứ không phải uất ức làm người giúp việc cho lãnh đạo. Đừng có nghe đồn đại linh tinh, vấy bẩn sự trong sạch của tớ. Tớ thủ thân không thành ngọc mà thành gỗ mục là sẽ bám lấy cậu cả đời đấy.”

Liễu Tinh lè lưỡi, cảm thấy mình đúng là đã quá đa nghi.

Lời này nói ra còn chưa được đến hai tiếng, Bạch Nhạn đã nhận được điện thoại của Khang Kiếm.

“Buổi tối có rảnh không, phòng chiếu phim của ủy ban có vài bộ phim bom tấn, lại đây xem đi!”

Rõ ràng là câu hỏi, đến cuối lại trở thành câu mệnh lệnh.

Bạch Nhạn do dự, trả lời thật rụt rè: “Hôm nay tôi có ba cuộc phẫu thuật nên hơi mệt, cảm ơn lãnh đạo Khang!”

“Mệt thì phải thư giãn, tám giờ tôi qua đón em.”

Khang Kiếm ngắt điện thoại.

Lần đầu tiên Bạch Nhạn mất bình tĩnh, đi qua đi lại trong nhà trọ. Đúng tám giờ di động vang lên, cô đứng bên cửa sổ nhìn xuống đã thấy một chiếc xe màu đen đỗ bên dưới.

Cô khoác áo khoác ngoài rồi chạy xuống lầu, chân đi dép lê.

Khang Kiếm ngồi ở vị trí lái xe nhìn cô.

“Lãnh đạo Khang, thật ngại quá, ngày mai tôi còn phải trực ca sớm, lát nữa phải ngủ sớm.” Cô hất tóc với vẻ mất tự nhiên, hà hơi lên đôi tay lạnh cóng.

Khang Kiếm mím chặt môi, không nhìn ra là biểu cảm gì, anh đột nhiên mở cửa xe, “Vậy vào trong ngồi một lát đi!”

Bạch Nhạn giật mình, không từ chối được đành ngồi xuống.

Cửa xe vừa đóng lại, xe vù một cái đã phóng ra đường. Bạch Nhạn chỉ nhìn thấy ánh đèn neon chớp lên ngoài cửa sổ, cô lo lắng nhìn Khang Kiếm, anh vẫn chăm chú nhìn phía trước không chớp mắt.

Khi xe dừng lại, Bạch Nhạn mờ mờ nhận ra mảnh rừng nhỏ ngoài ngoại ô, tim đột nhiên đập thình thịch.

“Bạch Nhạn, làm bạn gái anh nhé!” Mặt Khang Kiếm đặt trên tay lái, anh nói rất chậm từng câu từng chữ, Bạch Nhạn có muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được. Huống hồ bốn phía rất yên lặng, trong đêm tối, lời nói thầm cũng có thể lọt vào tai.

“Lãnh đạo Khang, anh thật biết nói đùa.” Bạch Nhạn vẫn nở được nụ cười dịu dàng hiếm thấy.

“Anh rất nghiêm túc.” Khang Kiếm xoay người, ánh mắt sâu lắng như biển cả.

“Ồ, vậy tôi đây cũng nghiêm túc trả lời, cảm ơn lãnh đạo Khang đã yêu mến, thật xin lỗi, tôi không thể nhận lời.” Bạch Nhạn bất giác ngồi thẳng dậy.

“Vì sao?” Khang Kiếm hơi nhíu mày.

Bạch Nhạn cẩn thận lựa chọn sắp xếp từ ngữ. “Anh và tôi không thích hợp.”

“Không thích hợp thế nào?”

“Tôi cảm thấy làm bạn với anh sẽ rất áp lực, cũng sẽ rất ấm ức, đi làm đã đủ mệt rồi, tôi không muốn sau khi tan tầm còn phải căng thẳng thần kinh.”

Đầu óc Khang Kiếm có chút ngừng trệ, anh nghiêm trọng hoài nghi lỗ tai mất đi chức năng của nó.

“Em sẽ ấm ức?” Một lúc lâu sau anh mới thốt được một câu.

Bạch Nhạn còn nghiêm túc gật đầu. “Bởi vì anh là trợ lý thị trưởng Khang Kiếm, còn tôi là y tá Bạch Nhạn.” Không phải cô tự hạ thấp bản thân, cô chỉ tôn trọng sự thật, “Chúng ta không ở cùng một quốc gia, đối với người ngoại quốc chỉ có thể ngắm nhìn, thỉnh thoảng có thể suy nghĩ viển vông, mơ mộng một chút cũng được, còn nếu muốn lâu dài, người trong cùng một nước nghe vẻ vẫn tốt hơn, anh có nghĩ vậy không, lãnh đạo Khang?”

“Em… năm nay bao nhiêu tuổi?” Khang Kiếm không nhịn được buột miệng hỏi.

Đôi mắt trong sáng của Bạch Nhạn lấp lánh, “Hai mươi bốn.”

“Anh còn tưởng em bốn mươi hai.”

“Trên thực tế, độ tuổi tâm lý của tôi đã tám mươi tư.” Bạch Nhạn che miệng cười.

Khang Kiếm lại không nói nên lời.

 

Advertisements

53 thoughts on “[Chương 004] Hoa hồng giấy

  1. bạn Sâu cứ phá hoại hình tượng a Khang Kiếm thế nhờ >”< về sau a ý hơi bị lãng mạn đấy ^^~
    pi sờ ét: tôi set cô lên làm ad nhà tôi nhé, bao h cô post thì cô dẫn link qua nhà tôi lun ;))

  2. Anh Khang cố tình tiếp cận chị Nhạn phải không? Có người yêu rồi sao lại thế chứ ., hức khó hiểu quá….@@ Thanks nàng nhá!!!!

  3. @hihihaha..Ối giời ôi,ss không biết đấy thôi,em bị lão mẹ bắt dậy từ 5h kìa…cái số em nó khổ,ngỉ hè mà vẫn phải làm con ngoan,trò giỏi…=,=

  4. 2 nàng!!! _ _!!! Ăn gì mà không thế chứ???
    Dạo này ta đạng bị cuồng truyện sủng tối qua đến giờ luyện hết 2 bộ sủng, không rờ mó tì nào vào mấy bản edit kia. Hờ hờ

  5. Chả bù cho em với con bạn em đang cuồng truyện ngược muốn chết..Mà nó cũng có cái sở thích BT lắm cơ..Dặn đi dặn lại em phải tìm bằng được cho nó cái truyện super siêu ngược,ngược tâm,ngược thân có cường bạo thì càng tốt..=,=..ss biết truyện nào đáp ứng đủ tiêu chuẩn không ạ?

    1. ss đọc ít truyện ngược lắm, đọc thấy điên tiết, tình tiết thì thường là thiếu muối, chăng hiểu đầu đuôi thế nào tự nhiên lôi nhau ra ngược, đến là nản
      em hỏi nàng pachan kia xem, lần trước nàng ấy đọc mấy truyện ngược, lại còn SE luôn :))

      1. Thật à ss pa…*nhảy nhảy*hay quá.,thế là em không phải nghe con bạn lải nhải điếc lỗ tai luôn….iu ss nhều nhều ha…mừ tên truyện là gì vậy ạ?

      2. “Tổng tài cưỡng chế yêu _ Ngược tâm ngược thân ”
        bạn kưng đọc xong thỳ đừng trách ss vì sao lại giới thiệu cho e cái tr Ngược như thế này ná =]]~
        muốn thử độ mạnh hơn thì đọc “Đoạn tội – Đi ngược dòng vĩnh ca – Ngược tâm ngược thân – Cấm kỵ luyến” Vì là hàng Cấm kỵ luyến nên có thể bạn e ko thích ;)

      1. Ta nghi ngờ con số này nha.
        Thầy giáo ta bảo “con người mỗi ngày có 15 giây thần kinh”, 15 giây đấy có phải thời gian bình thường nhất của nàng không. Hớ hớ hớ.
        Ta né, né, né…
        Ta trốn, trốn, trốn….

  6. Thanks ss pa ạ..ss yên tâm,con bạn em không phải người bình thường..đọc mấy đoạn ngược đến cao trào mà vẫn đủ sức ngồi bình luận được…trong khi em thì đau tim chết đi được =,=

  7. ba con oi em nghi la nghi cai anh Khang Kiem nay lam nha!Chac chan la co am muu,hum ko the tin tuong dc!
    em la em cam thay anh ay cu nhu bi lam sao ay,conguoi yeu roi ma con cua cam chi BN,roi lay chi ay ma ko cat dut voi ke kia!
    chep chep anh oi sao anh lai the a…….!
    ss pachan bao day la truyen ngc nam chinh the la em hi hung vao doc,ai de moi vao chuong 1 ma da bi doi luon qua bom nhu the!Ss ss lua em a**bo dep,bo guoc**ngoi chau chuc nha cac ss an va a!

    1. bà kon xin trả lời u là bà kon cũng nghi như u
      nhưng bà kon ko biết
      bà kon phải chờ bà pa với bà bọ post
      hí hí
      @ bà pa với bà bọ post lẹ cho bà kon nhờ
      ko liên quan tới bà hihihaha đừng chửi bả, bả hiền lém

  8. Đọc Hoa hồng giấy và Oan gia là hai tâm trạng khác nhau, nhưng khi đọc cả hai có một đặc điểm rất chung là càng đọc càng thích. Thanks 2 bạn nhiều nhé

Đã đóng bình luận.