[Chương thứ sáu mươi sáu_Thượng] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: https://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ sáu mươi sáu: Hỏa thiêu Tây Lương thế gia (Thượng)

1166021030939023b5o

“Ngươi tưởng ngươi là ai?” Trong đêm tối, mỗi một nụ cười gian một cái nhăn mày của hắn đều đầy vẻ quyến rũ, giống một đóa mạn đà la nở nơi giao cắt giữa Minh hà và Thiên hà, đầy mê hoặc nhưng cũng khiến nàng cảm thấy mình thật thảm hại.

Tây Lương Mạt ngẩn người, hạ tầm mắt giấu đi sự buồn bà vã tự giễu, đúng vậy, nàng là ai?

Chỉ là quân cờ trong tay hắn mà thôi, hôm nay chủ nhân cho vài phần sắc mặt đã không còn biết mình là ai.

Trong mắt Bách Lý Thanh, đại khái nàng không khác gì những người cầu xin hắn vì lợi ích của mình.

Hôm nay, trong tay nàng không có thực quyền, chỉ dựa vào nhìn mặt đoán ý, phán đoán lòng người giỏi hơn người khác, cộng thêm độc địa hơn người khác một ít nên mới đi tới bước đường hôm nay, nào có thể chất vấn đối phương vì sao không quan tâm đến lợi ích của mình hơn.

Tây Lương Mạt thầm thở sâu một hơi, sau đó xóa mọi cảm xúc, cung kính vén áo thi lễ với Bách Lý Thanh: “Thiên Tuế gia dạy dỗ rất đúng, là tiểu nữ vượt quá giới hạn.”

Ngón tay thon dài của Bách Lý Thanh buông vạt áo, nâng cằm nàng lên, ánh mắt thâm sâu khó lường đánh giá đường nét gương mặt nàng, cười như có như không nói: “Mạt nhi, ngươi nhẫn tâm hơn mẫu thân của ngươi nhiều, chuyện này rất tốt, thế nhưng ngươi chưa đủ tàn nhẫn với bản thân, chờ khi ngươi học được cách đủ tàn nhẫn với bản thân rồi ngươi mới có cơ hội cướp lấy càng nhiều quyền lực, càng bước xa hơn, đừng khiến bản tọa thất vọng về ngươi, bằng không…”

Hắn không nói hết câu, chỉ từ trên cao nhìn xuống, cúi đầu liếm lên môi nàng một cái, Tây Lương Mạt vô thức muốn tránh lại ép chính mình không xê dịch nửa bước, chỉ cảm thấy có thứ gì đó lạnh giá dính dính lướt qua trên môi mình, tựa như một con rắn độc phun lưỡi ngay đối diện.

Động tác như vậy vốn nên rất mờ ám và đầy tình tứ, chỉ là động tác lúc này của Bách Lý Thanh lại không hề có hai loại tình cảm này, chỉ giống một loại cảnh cáo cùng tuyên bố công khai.

Bách Lý Thanh nhìn thiếu nữ cứng nhắc trước mặt, bỗng cười như cảm thấy rất thú vị rồi phất tay áo bỏ đi. Hắn luôn thích mặc áo bào tay rộng như danh sĩ Ngụy Tấn, chất liệu lại là gấm Thủy Vân nghìn lượng vàng một cuộn, vì vậy khi bước đi, cẩm bào màu đen thêu viền vàng tinh mỹ kia luôn có vẻ hào hiệp phong nhã dị thường, cưỡi mây cưỡi gió, nước chảy hoa rơi, tay áo mềm mại như đang nhảy múa, dù là người hận hắn đến cùng cực cũng không dời mắt nổi.

Không ít quý công tử kinh thành tuy ngoài mặt ra vẻ cực kỳ khinh bỉ hoạn đảng như Cửu Thiên Tuế, nhưng dung mạo hắn thật sự quá mức xuất chúng, tiêu phí quá mức xa hoa khiến đám quý công tử này đều lén học theo hắn, đặc biệt là tư thế đi lại uyển chuyển duyên dáng này, cuối cùng vẽ hổ không thành lại thành chó.

Người này tựa như mây trên trời, không ai có thể thay đổi hình dạng, không ai có thể thấu hiểu được tâm tư hắn.

Đủ tàn nhẫn với bản thân?

Ý là không chỉ vô tình với kẻ địch mà còn phải dùng đủ thủ đoạn độc ác với người của chính mình sao? Thế nhưng, nàng không thể làm như người ở thời đại này, coi mạng sống của thuộc hạ như rơm rác, coi sinh mệnh của thuộc hạ như tài vật, chỉ cần đạt được lợi ích đủ lớn là có thể hy sinh hạ cấp.

Vì vậy, đương nhiên nàng biết nếu Bách Lý Thanh cứu bốn hộ vệ biết võ nghệ kia sẽ đánh rắn động cỏ, đêm nay chưa hẳn đã lật ra chân tướng, một lưới bắt hết những người này, nhưng cuối cùng nàng vẫn không nhịn được mà chất vấn hắn.

Bản thân nàng cuối cùng không thể vô tình như người đàn ông kia.

Có lẽ Bách Lý Thanh sẽ phải thất vọng về nàng rồi…

Chỉ là, điều nàng không ngờ là – Bách Lý Thanh biết mẹ nàng, Lam thị.

Tây Lương Mạt nhìn bóng lưng đã biến mất trong bóng đêm từ lâu của đối phương như có điều suy nghĩ, thất thần trong chốc lát.

Cho đến khi Bạch ma ma đỡ Hà ma ma và Bạch Châu toàn thân nhếch nhác, dưới sự dẫn dắt của người áo đen đi tới trước mặt nàng, người kia ôm quyền nói với nàng: “Quận chúa, người của ngài, ngoại trừ Hà ma ma và hai tỳ nữ bị thương ngoài da một chút, những người khác đều không sao.”

Bạch ma ma thấy Tây Lương Mạt không sao, rốt cuộc không nhịn được nước mắt, thoáng chốc tiến lên ôm lấy Tây Lương Mạt: “Thật tốt quá, Đại tiểu thư, người không sao, đều tại ma ma ta vô dụng.”

“Đại tiểu thư, Đại tiểu thư…” Bạch Ngọc cùng Bạch Nhụy cũng mặc kệ tôn ti, xông lên ôm lấy nàng gào khóc, ngay cả Hà ma ma cũng đứng bên rưng rưng nước mắt.

Nước mắt vì may mắn và vui sướng của họ nhỏ trên cánh tay Tây Lương Mạt, cực kỳ nóng, cảm giác nóng bỏng đó yên lặng thấm qua làn da nàng vào bóng tối mà nàng đối mặt đã lâu, vào sự tàn khốc, tanh máu, lạnh giá và cứng nhắc trong lòng, khiến trái tim như làm bằng đá của nàng chậm rãi tan ra một lỗ hổng mềm mại.

Tây Lương Mạt nhìn bọn họ, cuối cùng khẽ hít vào một hơi, vươn tay ôm lấy Bạch Nhụy cùng Bạch Ngọc, cũng tốt, như thế này không có gì không tốt.

Mềm lòng thì cứ mềm lòng thôi.

Khi nên sắt đá nàng tự nhiên sẽ có một khắc máu lạnh vô tình.

Tây Lương Mạt đuổi Bạch ma ma và mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi trên ghế đá trong viện, nhìn Hương Mặc Hiên chìm trong tĩnh lặng, bỗng nhiên nói: “Người ở trong còn sống không?”

Người áo đen che mặt kia cung kính nói: “Sau khi lột da vẫn chưa bị thương đến chỗ yếu hại, bọn chúng chỉ quá đau đớn nên không thể nhúc nhích.”

Tây Lương Mạt trầm ngâm trong chốc lát rồi thản nhiên nói: “Tốt lắm, các ngươi có thể triệt hồi người xung quanh, khóa cửa chính Hương Mặc Hiên, sau đó nghĩ biện pháp dẫn người của Tây Lương tổ gia tới đây.”

Người áo đen ngẩn ra, lập tức nói: “Vâng.” Ngay sau đó thầm liếc nhìn Hà ma ma, Hà ma ma cũng gật đầu với hắn.

Nếu chủ tử không bảo bọn họ đi thì hiện tại nên tạm thời nghe lệnh của Quận chúa, dù sao cũng không đến mức có vấn đề gì.

Hắn lập tức khom người, biến mất trong bóng đêm.

Khi tiếng ồn ào bắt đầu vang lên từ xa xa, Tây Lương Mạt liền cười lạnh một tiếng, nói với một người áo đen khác luôn im lặng: “Mời tráng sĩ cho ta một cây đuốc.”

Người áo đen kia không hỏi nhiều, trực tiếp đưa một cây đuốc cho nàng.

Tây Lương Mạt châm đuốc, sau đó không hề lưu tình ném vào hoa viên nhỏ trong viện và những tấm rèm dài bay phần phật trong Hương Mặc Hiên.

Lúc này đã là cuối thu, ngoại trừ hoa cúc, các loại cây trong ngoài hoa viên đã hoàn toàn khô vàng, trời hanh củi khô, chỉ cầm chạm vào một chút tàn lửa lập tức dấy lên ngọn lửa mạnh chứ đừng nói đến những tấm rèm vốn cực kỳ dễ cháy kia.

Trong nháy mắt lửa bốc cao tận trời.

Ánh lửa soi sáng gương mặt Tây Lương Mạt, toát ra ánh sáng nóng cháy lại lạnh giá, nàng lẳng lặng nhìn Hương Mặc Viên mai táng nhân tính cùng luân thường, cả sự thuần khiết và hy vọng của những “Vương phi Hách Hách” xuất thân từ Tây Lương gia mấy đời, trong ánh lửa hừng hực, khói cuộn lên thành những bóng đen tựa như rất nhiều thiếu nữ đang thê lương gào khóc.

Bóng quỷ lắc lư, thê lương vô tận.

Cõ lẽ sau khi vào nơi này, thiếu nữ Tây Lương gia nhiều thế hệ cũng đã chôn vùi linh hồn mình tại đây.

Đám cháy này là một đốm lửa đầu tiên đốt sạch Tây Lương gia đen tối hủ mục, sẽ có một ngày biến thành lửa cháy đồng!

Tây Lương Khánh nhẫn nhịn nỗi đau lột da, nhào tới cửa sổ lại bị người áo đen đạp một cước lăn về chỗ cũ, điều cuối cùng hắn nhìn thấy là gương mặt thiếu nữ nhỏ bé và yếu ớt, dịu dàng mỹ lệ lẳng lặng chắp tay đứng, nhìn bọn họ giãy dụa trong đám cháy, vẻ mặt lạnh lùng đến tàn khốc, không hề xúc động vì năm mạng người chôn vùi bởi tay mình.

Nhưng ánh lửa chói mắt lại phủ lên một tầng ánh vàng sáng chói lạnh giá trên mặt nàng, giống như một bức tượng Phật nhiễm ma tính, biến thành quỷ thần tu la.

Có lẽ, khi đó mẫu thân và Nhị ca đều sai rồi, bọn ho không nên xem thường thiếu nữ chỉ dựa vào thực lực bản thân có thể khiến Hàn thị quản gia vụ hơn hai mươi năm nhếch nhác xuống đài, cho rằng nàng ta cũng giống tất cả nữ nhi không được yêu thương của Tây Lương gia, mặc người nhục nhã, sắp đặt.

Đáng tiếc, hắn đã không còn cơ hội cảnh báo người nhà.

Những người của Tây Lương gia xông vào viện đầu tiên đều kinh ngạc nhìn đám lửa hừng hực kia, sắc mặt khác nhau, có mờ mịt, có giật mình, có hoảng sợ, có đắc ý… thật sự nhiều không sao tả hết.

Tây Lương Mạt cùng đám Bạch ma ma trốn từ một nơi gần đó nhìn rõ ràng sắc mặt bọn họ, nàng ước chừng không phải tất cả mọi người trong Tây Lương gia đều biết phong tục cổ hủ đáng ghê tởm này.

Chỉ là có vài người tất nhiên có biết…

Đáy mắt Tây Lương Mạt hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Không xong, hỏa hoạn rồi!”

“Cứu hỏa đi, Quận chúa còn ở bên trong!”

“Cứu mạng… Nước, nhanh mang nước tới!”

Trong phòng có người phát ra tiếng kêu cứu thảm thiết, nhưng âm thanh suy yếu lại vì sợ hãi mà gần như thay đổi, đám cháy vốn dị thường ầm ĩ, tiếng kêu cứu yếu ớt hòa lẫn với tiếng lửa cháy bùng bùng nên gần như không ai nghe ra đó là nam hay nữ.

Mà cửa của Hương Mặc Hiên bị khóa, vì vậy người ở trong không ngừng đụng cửa cũng không cách nào ra được.

Có người không biết nội tình lập tức lo lắng gọi người: “Không hay rồi, nhất định là đoàn Quận chúa bị nhốt bên trong, nếu không thể cứu ra làm sao ăn nói vơi phủ Quốc công, giờ phải làm thế nào…”

Cũng có người biết chuyện chỉ làm ra vẻ nôn nóng, lại lạnh lùng phụ họa: “Đúng vậy, nhưng nay lửa bốc lớn như thế, làm sao có thể xông vào, cần bàn bạc kỹ hơn.”

“Nhưng…”

Mặc kệ những người của Tây Lương tổ gia ai thật sự biết, ai không biết, nhưng trận hỏa hoạn này nhất định phải dập, nếu không dập, trời thu khô hanh, lửa mượn gió thổi tàn lửa bay ra, chỉ chốc lát có thể thiêu rụi cả phủ đệ này.

Tất cả mọi người trong Tây Lương gia nửa đêm nghe nói có hỏa hoạn đều chạy tới, quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, nhưng không ai để ý người khác thế nào, vì vậy đương nhiên không ai chú ý đám Tây Lương Mạt đã lẳng lặng rời khỏi Hương Mặc Viên trong lúc hỗn loạn, cúi đầu che mặt, sợi tóc tán loạn, đi về phía nhiều phòng ốc, tụ tập nhiều người cứu hỏa.

Cũng không biết thật sự vì tiết trời khô hanh hay cứu hỏa chậm, đám lửa hừng hực kia thật sự bay một ít tàn lửa lên nóc những tòa nhà khác của Tây Lương tổ gia.

Lần này hỏa thế gần như không khống chế được. Những người giật mình tỉnh giấc ngày một nhiều, cuối cùng ngay cả Binh Mã Tư ngũ thành cũng bị kinh động, chỉ huy đội Thủy Long nửa đêm chạy tới, hơn nữa tòa nhà mới cháy ngay cạnh đầm sen nên coi như gần nguồn nước, vì vậy tốt xấu gì cũng khống chế được ngọn lửa.

Cho đến khi lửa đã tắt, tổng chỉ huy Binh Mã Tư ngũ thành Trần Cận Nam cũng dẫn người tới vấn an lão thái công cùng Dư lão thái quân.

Hai người tuy có sợ hãi nhưng chỗ ở cách xa chỗ hỏa hoạn, vì vậy bọn họ không có chuyện gì, hơn nữa không nhếch nhác như hầu hết mọi người mà quần áo chỉnh tề, chỉ có chút hoảng hồn.

“Làm phiền đại nhân suốt đêm tới đây.” Lão thái công ho khan vài tiếng.

“Nay lửa đã được dập, cũng nên kiểm kê thương vong, cứu chữa người bị thương, không biết lão thái công có đầu mối gì về tình hình của quý phủ hay không?”

Tròng mắt đục ngầu của lão thái công chuyển một vòng, có chút kỳ quái nhìn về phía Dư lão quân: “Lão bà tử…?”

Advertisements

27 thoughts on “[Chương thứ sáu mươi sáu_Thượng] Hoạn phi thiên hạ

  1. Sao cứ có cảm giác là hễ hai ngừơi ở chung một chỗ thì anh Hạt Dưa nhất định sẽ ăn hiếp tiểu Mạt xong vỗ mông bỏ chạy ;A;

    Thật mong một ngày được thấy tiểu Mạt Nhi làm ảnh cứng họng sau đó leo lên đầu ảnh ngồi luôn :3

    Ps : thiêu rất đẹp! Cháy hết nguyên cái nhà tổ Tây Lương càng tốt!

    Thank editor thiệt nhiều <3

  2. Thiêu rất đúng cho đám ng nhà tổ này đáng lẽ cùng xuống nấm mồ a. K biết vẻ mặt mọi ng khi thấy Mạt tỷ xuất hiện và thân phận đám ng chết kia sẽ ra sao? Thanks tỷ

  3. Mạt nhi dần dần sẽ chinh phục được anh Hạt Dưa, đến lúc đó chỉ có anh đứng nghẹn ngào nhìn theo nàng thì hay nhỉ, mong được như vậy! Thx hai nàng nhìu nhìu!

  4. “giấu đi sự buồn bã vã tự giễu” ~>và.
    Phũ quá đêz, Hạt Dưa rồi sẽ có ngày fãi chết trong tay Mạt nhi. À sao đám lửa kia ko đốt cháy bọn ko bằng súc sinh kia luôn đi.

  5. Anh Hạt Dưa nói cũng đúng, chị Mạt ko đủ tàn nhẫn thì có ngày mình sẽ chết nhưng đó cũng là điểm khiến anh chú ý còn giề =)))))))))))))))))))
    Cái nhà tổ ấy sao mà ko thiêu hết luôn cho rồi, chừa lại mấy mạng đó làm giề cơ chứ hay là muốn cho mọi ng sự kinh hách àk rằng mình đội mồ sống dậy -:((((((((((((((((((((
    Chờ ngày chị làm vợ anh quá đi TT^TT

  6. Bạch hạt dưa, anh dạy con cũng có thể hiểu dc, cơ mà có cần huỵch toẹt như thế ko? Hỏi ng ta nghĩ ng ta là ai, sau này anh ãnh đủ cho biết

    Bất quá có anh dẫn dắt thì ít ra nữ 9 cũng có tiến bộ chút, bởi vì có ng quan tâm sẽ là nhược điểm, phải tàn nhẫn máu lạnh, ng ta ko bắt dc nhược điểm mình, đó cũng là cách bảo vệ bản thân cũng như những ng xug quanh

    Nhưng mà anh máu lạnh như vậy thì cũng khó nói là thuộc hạ sợ anh mà trung thành, đồng thời cũng hận anh, cho nên có ngày nào đó dễ bị cắn ngược lắm nha

    Ta xem ra bọn nha hoàn ở nhà lành ít dữ nhiều rồi hix hix

  7. hix, chờ mong mãi a…
    đúng là đọc đoạn cuối có hơi khó hiểu…..chắc chương sau sẽ rõ thui…sau cái vụ đốt nhà này sẽ lại có thểm nhiều chuyện vui để xem nữa đây…. chiến đấu thế này còn dài dài….haha!
    thanks Sâu nhé!

  8. đọc mà khoái quá! phải đủ tàn nhẫn với cả bản thân mới làm cho mình mạnh mẽ! Đủ ác nhưng vẫn có tình!

  9. Đọc mà thấy tội cho Mạt tỷ nhi quá, đúng là con người trải qua nhiều đau khổ thì càng mạnh mẽ, cứng rắn hơn :((
    Chắc số phận anh Hạt dưa cũng hẩm hiu như vậy
    Thôi từ nay 2anh chị chịu khó sưởi ấm cho nhau đi :))

Đã đóng bình luận.