[Chương thứ sáu mươi bảy _Thượng] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: https://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ sáu mươi bảy: Ý chỉ của Hoàng Hậu (Thượng)

11802404319c3a6ca8o

“Cháu gái quả là may mắn.” Tây Lương Hòa gần như chắc chắn được người chết cháy trong phòng rất có khả năng là con trai và huynh đệ nhà mình, đôi mắt đỏ rực, nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt kỳ quái nói.

Tây Lương Mạt buộc chặt áo choàng, bình tĩnh nhìn Tây Lương Hòa: “Người đang làm trời đang nhìn, báo ứng đến muộn không phải không đến, cháu gái chỉ là một cô gái yếu đuối nhưng cũng biết đạo lý này, tự cảm thấy chưa từng làm chuyện đuối lý, may mắn một chút tránh được kiếp này, còn những kẻ súc sinh táng tận thiên lương, tổn hại nhân luân tự có lửa trời giáng xuống trừng trị, kiếp sau vĩnh viễn làm súc sinh, biến thành trâu chó bị người giẫm đạp.”

Một loạt câu từ nhìn như mềm mại lại chứa ý lôi đình bên trong giáng xuống khiến Dư lão thái quân đột nhiên biến sắc, cổ nhân coi trọng nhất chuyện sống chết, những lời này chẳng khác gì nguyền rủa.

“Tiểu súc sinh, ngươi nói gì!” Dư lão thái quân bất chấp Phượng Tỷ ở bên không ngừng trấn an, giận tím mặt đứng dậy mắng chửi.

Ánh mắt Trần chỉ huy nhìn Dư lão thái quân càng thêm nghi hoặc, Tây Lương Hòa mẫn cảm phát hiện ánh mắt của Trần chỉ huy, hắn muốn ngăn cản mẫu thân mình lại cũng biết Tứ đệ Tây Lương Khánh của hắn tuy không học vấn không nghề nghiệp nhưng biết cách làm lão thái thái vui nhất, nay con trai cưng của lão thái thái không còn, hắn có thể hiểu được tâm trạng bi phẫn của mẫu thân lúc này.

“Thúc tổ mẫu, ngài làm sao vậy? Mạt nhi nói gì sai sao? Hạng người tổn hại nhân luân, táng tận thiên lương không phải súc sinh thì là cái gì? Đương nhiên sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục nhận hết khổ sở, dù được đầu thai cũng chỉ có thể làm hạng cặn bã, không phải sao?” Tây Lương Mạt nhìn Dư lão thái quân như cười như không.

Những lời này rất có lý, căn bản không thể chọn ra lỗi, nếu Dư lão thái quân nói không phải sẽ là vi phạm lẽ thường trên thế gian, làm trò cười cho thiên hạ. Nếu nói phải chính là nguyền rủa con cháu mình, khiến bà ta tiến không được lùi cũng không xong, tức giận đến ngực khó chịu, gần như không đứng vững được, chỉ quật cường nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt.

Tây Lương Mạt nhìn như yểu điệu, ánh mắt đối diện với Dư lão thái quân lại không hề che giấu sự khiêu khích.

Cuối cùng Phượng Tỷ đứng dậy hòa giải: “Muội muội hôm nay bị hoảng sợ, còn phải sớm mời Thái Y mới an giấc được, giờ sắc trời sắp sáng, chớ trì hoãn chẩn trị.”

Tây Lương Mạt nhìn ánh mắt mang theo cầu xin của Phượng Tỷ, lăn lộn một đêm, nay trời đã gần sáng rồi, lúc này nàng mới miễn cưỡng đứng dậy chào Dư lão thai quân: “Thúc tổ mẫu, Mạt nhi còn nhỏ tuổi, không hiểu chuyện, nếu nói sai gì mạo phạm thúc tổ mẫu, xin thúc tổ mẫu thứ lỗi.”

Dư lão thái quân hừ lạnh một tiếng không nói gì, cũng không bảo nàng đứng dậy, người của Tây Lương gia có người hận chết Tây Lương Mạt, có người không biết chuyện chỉ cảm thấy bầu không khí kỳ quái, không dám nói một lời, càng không khuyên lão thái quân.

Nếu thật sự để Binh Mã Tư ngũ thành tham dự vào thì Tây Lương gia hoàn toàn không có cách nào giải thích vì sao năm người đàn ông trưởng thành nhà mình lại chạy vào phòng của Quận chúa, còn tiếp tục điều tra nhất định sẽ liên lụy tới rất nhiều bí mật khác.

Vì vậy…

Vì vậy, quả đắng này bọn họ chỉ có thể tự nuốt, Tây Lương Mạt nhìn gương mặt vì quá dùng sức mà run run của Tây Lương Hòa, trong lòng cười lạnh.

Trần chỉ huy của Binh Mã Tư ngũ thành tuy biết có chuyện kỳ quái nhưng nếu chủ nhà đã tỏ thái đối như vậy, hai bên đều là người quyền cao chức trọng, hắn cũng không nhất định phải nhảy xuống ao nước đục này.

Trong cao môn đại hộ, chuyện không thể nói ra đếm không hết.

Vì vậy, Trần chỉ huy liền chắp tay nói: “Nếu đã vậy, hạ quan xin cáo từ, để lại Ngỗ Tác cùng sai dịch giúp các vị một tay.”

Dư lão thái quân bị hành động nhìn như có lễ thật ra hoàn toàn không để bà ta vào mắt của Tây Lương Mạt chọc giận đến ngực thở phập phồng, dùng ngón tay chỉ nàng mắng “tiểu súc sinh, tiểu nghiệt súc”.

Khiến Trần chỉ huy nghe thấy cũng có chút bực bội.

Bà già này quá không thức thời.

Lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng thái giám sắc nhọn: “Hoàng Hậu nương nương có chỉ, Trinh Mẫn Quận chúa Tây Lương Mạt, chính nữ Tây Lương Vũ của Tây Lương tổ gia tiếp chỉ.”

Mọi người nhất thời đều sửng sốt, ngược lại Tây Lương Mạt phản ứng lại trước tiên, chỉnh lại y phục vịn tay Hà ma ma ra Lưu Danh Đường tiếp chỉ, lúc này Tây Lương Hòa mới phản ứng lại, đáy mắt vui vẻ, vội vàng phái người đi gọi Tây Lương Vũ.

Tây Lương Mạt đợi một lúc lâu Tây Lương Vũ mới chậm rãi đi tới, thái giám tuyên chỉ kia rất mất kiên nhẫn, nơi này đầy mùi khói lửa, hắn liếc nhìn Tây Lương Vũ cẩn thận trang điểm từ trên xuống dưới, kỳ quái nói: “Vị Tây Lương tiểu thư này thật có giá, Trinh Mẫn Quận chúa cũng đã chờ ngài ở đây từ lâu kìa.”

Tây Lương Vũ nửa đêm bị hỏa hoạn làm cho hoảng loạn, còn chưa định hồn lại, rửa mặt chải đầu tới chậm, thoáng chốc không biết nói gì, gương mặt nhỏ nhắn mỹ lệ nháy mắt đỏ bừng.

Tây Lương Hòa vội vàng nhét cho thái giám kia một thỏi vàng: “Công công đừng trách móc, đêm qua hỏa hoạn, tiểu nữ bị sợ hãi mới tới chậm.”

Thái giám tuyên chỉ kia ước lượng một chút mới hài lòng nói: “Tây Lương đại nhân khách khí.”

Người này tuy chỉ là chân chạy việc nho nhỏ của bộ Hộ, đứng hàng lục phẩm tép riu nhưng cũng coi như hiểu chuyện.

Thái giám tuyên chỉ mở một cuộn gấm màu vàng thêu cửu vĩ phượng hoàng, ê a đọc: “Trưởng nữ nhà Tĩnh Quốc công, Trinh Mẫn Quận chúa Tây Lương Mạt, trí tuệ thận trọng, hành vi có lễ, lễ giáo chu toàn, dịu dàng hiền đức, vào cung chuẩn bị chọn Thái tử Lương Đệ. Tây Lương thế gia, trưởng nữ Tây Lương Vũ của Hành Tẩu bộ Hộ Tây Lương Hòa, danh môn tú thục, hiếu thuận hiền lành, vào cung chuẩn bị chọn Thái tử Lương Đệ.”

Lương Đệ tương đương với Trắc phi, tức chỉ dưới Thái tử phi, phía trên chúng phi tần, Thái tử phi hiện thời tuy xuất thân nhà huân quý Chu Quốc công nhưng từ sau khi gả cho Thái tử thân thể luôn khó chịu, sảy thai hai lần liền ốm đau trên giường, dần dần không dậy được, hiện giờ không biết còn có thể duy trì bao nhiêu ngày.

Lúc này sắc phong Lương Đệ, dụng ý không cần nói cũng biết.

Dư lão thái quân nghe vậy, tâm trạng vừa bình tĩnh lại liền kinh hãi, được Phượng Tỷ cùng đám nha đầu nâng đi ra Lưu Danh Đường, liên tục run rẩy hỏi: “Không thể, không thể, nghiệp chướng Tây Lương Mạt này phải đưa tới Hách Hách hòa thân, chúng ta đã viết vào tấu chương trình lên bệ hạ, sao có thể để nó đi tuyển Thái tử Lương Đệ?”

Tây Lương Hòa quýnh lên, âm thầm mắng có phải mẹ già hồ đồ rồi không, sao có thể kêu gào ầm ĩ trước mặt công công tuyên chỉ như vậy, há chẳng phải bất kính?

Nhưng xưa nay hắn sống dưới uy thế của Dư lão thái quân đã quen, không dám tùy ý phản đối mẹ mình.

Huống hồ trong lòng hắn cũng có nghi vấn.

Thái giám tuyên chỉ kia vốn đang định lấy tiền mừng, lại không ngờ lão thái quân không thức thời như vậy, dám hô hào như thế trước mặt mọi người.

Hắn lạnh lùng cười, kỳ quái nói: “Thế nào? Lão thái quân đang nghi ngờ ý chỉ của nương nương sao?”

“Không dám, nhưng Tây Lương tổ gia chúng ta phụng thánh chỉ của bệ hạ tiến cử người hòa thân với Hách Hách, sợ rằng nương nương không biết, vì vậy mới muốn nhắc nhở một câu.” Dư lão thái quân tự cho rằng những lời này đã rất uyển chuyển.

Nhưng bà ta lại không ngờ rằng những lời này vào tai công công tuyên chỉ là chói tai tới mức nào, hắn cười lạnh một tiếng: “Nhắc nhở Hoàng Hậu nương nương? Lão thái quân có phần quá nhầm lẫn, đừng nói Tây Lương tổ gia các ngươi cung cấp một danh sách dùng đường đường Quận chúa Thiên Triều chúng ta đi hòa thân, ngài đây bỏ được, bệ hạ chưa chắc đã nỡ đồng ý, nói khó nghe là giết gà dùng dao mổ trâu, bệ hạ đã bác bỏ danh sách này, ngài không biết sao?”

Tây Lương Mạt đứng bên, trong mắt hiện lên ý cười, vị công công này đúng là nhanh mồm nhanh miệng.

Dư lão thái quân bị mỗi một câu nói của hắn làm cho tức ngực, gương mặt già nua đỏ bừng, không biết làm thế nào để xuống nước.

Lại là Tây Lương Hòa tiến lên cười làm lành: “Công công hiểu lầm, lão thái quân nhà ta không có ý này.”

Công công tuyên chỉ kia hừ lạnh một tiếng, cười nhạt: “Hành Tẩu đại nhân nói không phải đương nhiên sẽ là không phải, chúng ta còn phải về báo cáo với nương nương, bảy ngày sau sẽ tới đón người.”

Dù sao sau này Tây Lương Vũ có thể trở thành chủ tử Đông Cung, hắn không tiện nói quá lời.

Hà ma ma nhận được ánh mắt Tây Lương Mạt, đi tới đưa ra một túi gấm, công công kia vội vàng vung phất trần cười làm thân với Hà ma ma: “Tư Thiện đại nhân thay ta đa tạ Quận chúa, nghe nói Quận chúa thoát ra từ đám cháy, đó là điềm lành phượng hoàng dục hỏa đấy nha.”

Hà ma ma cười cười: “Cũng không dám nói lung tung, tạm biệt công công.”

Công công kia cười tạm biệt rồi quay đầu như khuyên bảo Dư lão thái quân: “Lão thái quân, không phải chúng ta lắm miệng, Quận chúa tuy là vãn bối của ngài nhưng dù sao phong hào nhất phẩm ở đây, trước mặt bệ hạ cùng nương nương còn có thể diện, một câu nghiệp chướng của ngài không giống trưởng bối nên nói.” Nói xong, hắn cười cười với Tây Lương Mạt, vung phất trần lắc lư bỏ đi.

Chờ Dư lão thái quân tỉnh hồn lại, sắc mặt đột nhiên thay đổi, tức giận đến toàn thân phát run: “Hoạn quan này… Hoạn quan này có ý gì…”

Tây Lương Mạt xoay người cười nói với Dư lão thái quân: “Thúc tổ mẫu đừng nóng vội, vị công công kia không phải đang nói ngài già mà không kính, tức giận không tốt cho sức khỏe.”

Dư lão thái quân trợn tròn mắt, vươn tay chỉ chỉ: “Ngươi… Ngươi…”

“Hôm nay ta phải về, xem ra người hòa thân còn phải nhờ thúc tổ mẫu phiền lòng, nhà tổ năm nay đúng là rối loạn.” Tây Lương Mạt hít sâu một tiếng, vén áo thi lễ với Dư lão thái quân.

P/s: Có 2 chương 67 đấy nha, còn 1 chương Hạ nữa.

Hôm nay ngồi đọc Hoàn lương đi cô nương cười rấm rứt cả ngày. Chết cười với nữ chính của Phá Đầu, có điều suy nghĩ của nữ chính quái quá nên convert đọc vãi cả khó :v

Advertisements

44 thoughts on “[Chương thứ sáu mươi bảy _Thượng] Hoạn phi thiên hạ

Đã đóng bình luận.