[Chương thứ sáu mươi bảy_Hạ] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: https://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ sáu mươi bảy: Ý chỉ của Hoàng Hậu (Hạ)1169626483d36c2530o

​Dư lão thái quân rốt cuộc chịu không nổi đả kích liên tiếp, một cục đờm nghẹn trong ngực, tròng mắt trợn tròn, nặng nề ho khan vài tiếng, ngạt đến hôn mê bất tỉnh.

​”Mẫu thân!”

​”Tổ mẫu!”

​”Lão thái quân!”

Bên Tây Lương gia nhất thời loạn thành một đoàn, Tây Lương Hoà giận dữ, gầm lên với Tây Lương Mạt: “Tây Lương Mạt, ngươi quả thực buồn cười, lại dám làm lão thái quân giận đến ngất xỉu, bằng vào phẩm đức của ngươi cũng mơ tưởng làm Thái Tử Lương Đệ? Cho dù phải tới trước mặt Hoàng Hậu nương nương, lão phu cũng muốn sự công bằng, nhất định phải khiến ngươi trả giá đắt.”

Ả tiểu tiện nhân này, dám hại chết con trai cùng huynh đệ của lão, còn khiến mẫu thân giận đến bất tỉnh, thậm chí phá hoại tất cả sắp xếp của Tây Lương gia bọn họ. Tất cả những điều này khiến Tây Lương Hoà giận không chịu nổi, trước giờ sự tồn tại của Tây Lương thế gia là không gì sánh nổi, không được phép phản bác, tộc trưởng tương đương với quyền uy cao nhất.

 Trong mắt bọn họ, loại phản nghịch như Tây Lương Mạt, không nể mặt tộc trưởng là đáng chết!

 Tây Lương Mạt quay lại nhìn Tây Lương Hoà, rồi thản nhiên nói: “Trả giá gì? Muốn thả bản Quận chúa trôi sông à? Được thôi, bản Quận chúa chờ thúc thúc ngài dẫn người tới trói ta lại đi thả trôi sông.”

 Dứt lời, nàng quay sang sai bảo đám Bạch ma ma: “Đốt hết những thứ đã mang đến, ko cần thu dọn nữa, ma ma ra ngoài phủ thuê hai chiếc xe, chúng ta tự về phủ Quốc công là được.”

​Bạch ma ma lập tức gật đầu đáp vâng.

Thấy Tây Lương Mạt không chút sợ lời uy hiếp của mình, Tây Lương Hoà tức đến giậm chân, chỉ vào lưng nàng đỏ ngầu mắt nói: “Tây Lương Mạt, ngươi đợi đấy, nếu lão phu không thể lấy gia quy xử lý ngươi, lão phu sẽ chắp tay nhường vị trí chưởng gia này!”

​Tây Lương Mạt chỉ làm như không nghe thấy, chậm rãi dẫn nha đầu, ma ma của mình đi.

​…

Bên này Tây Lương Mạt vừa mới chân trước sải bước vào viện, bên kia Hàn thị đã tức đến mức đập nát cái chén trong tay: “Con tiện nhân đó vậy mà vẫn còn sống!”

“Mẫu thân, cần gì tức giận như vậy, ngài đừng quên nay đã không phải là ngài quản lí gia vụ, tất cả mọi thứ nơi này đều do khố phòng của chúng ta bỏ ra, cần gì tự làm khó mình.” Tây Lương Tiên đang đi thử một đôi giày thêu xinh đẹp, nghe nói Tây Lương Mạt bình an rời khỏi nhà tổ, còn nhận được ý chỉ của Hoàng Hậu nương nương tham dự yến hội tuyển Lương Đệ, dường như nàng ta cũng không quá tức giận.

Tây Lương Tiên cầm giày thêu, cẩn thận vuốt ve từng viên ngọc, từng đường thêu trên mặt giày, điều duy nhất khiến nàng ta bất ngờ là Tây Lương Mạt lại trở về sớm như vậy. “Tiên nhi, chẳng lẽ con không tức giận sao? Trời xanh không có mắt, đến vậy rồi còn để con tiểu tiện nhân đó thoát thân!” Hàn thị cảm thấy ngèn nghẹn trong ngực, gần như hận không thể đập nát mọi thứ trên bàn.

Chỉ là…

​Bà ra vừa nhớ tới gương mặt của Lê thị là đành nhẫn nại xúc động muốn đập đồ đạc, chỉ ngồi xuống thở dốc.

Tây Lương Tiên đi đôi giày thêu tinh xảo xinh đẹp lạ thường mà lại rất đặc biệt kia vào chân, dưới sự giúp đỡ của Hồng Ngọc chậm rãi đứng lên. Đi đôi giày thêu này, nàng ta đi đường hoàn toàn giống với người bình thường.

Nàng ta chậm rãi đi lại, trên gương mặt đoan trang tú lệ lại không hề có vẻ vui sướng: “Hận thì thế nào? Giận thì làm sao? Tây Lương Mạt quả thật có vài phần khả năng, nhưng điều khiến con tò mò là vì sao nàng ta có thể thuận lợi thoát thân nhiều lần như thế, ngoại trừ tự nó tâm cơ thâm trầm, lẽ nào không có bất cứ ngoại lực nào giúp đỡ?”

Nàng ta đã làm xong tất cả những gì muốn làm, lúc này Tây Lương Mạt trở về thì làm được gì, nó có thể tài cán thông thiên đến mức khởi tử hồi sinh hay sao?

Thật sự chờ mong được thấy vẻ mặt của nó khi nhìn thấy trong viện, nhất là trong sương phòng, ước chừng máu của ả tiện nô đó còn chưa khô nữa là. Không biết Tây Lương Mạt có đau lòng hay không, ha ha ha…

​Hàn thị sửng sốt: “Ngoại lực?”

Tây Lương Tiên lạnh lùng nhìn về phía mẹ mình: “Mẫu thân, chẳng lẽ người không thấy Tây Lương Mạt hiện tại hoàn toàn khác với đứa nhát gan yếu đuối trước kia sao? Nếu nó không phải do người khác biến thành thì nhất định phải có giúp đỡ từ bên ngoài, người quản lí gia vụ nhiều năm, nếu người này ở trong phủ chúng ta lại có năng lực như vậy, sao người có thể không biết?”

 “Con đang nói nó cấu kết với người ngoài?” Hàn thị ngẩn ra, lập tức rơi vào trầm tư.

Đúng vậy, Tây Lương Mạt hiện giờ thật sự quá khác với bé gái tranh ăn với chó trước kia, nay nghĩ lại quả thật có chỗ không đúng.

“Nếu nó không cấu kết với người ngoài thì sao?” Hàn thị trầm mặc một lát rồi đột nhiên hỏi.

Tây Lương Tiên đẩy Hồng Liên đang  đỡ mình ra, nhẫn nhịn cảm giác đau đớn truyền đến từ đầu gối, đi đến bên cửa sổ dùng sức đẩy một cánh cửa khắc hoạ tiết chim khách đậu cành mai, để gió lạnh thổi tung mái tóc dài, vẻ mặt lạnh lẽo lại âm ngoan: “Thì tạo nên một người ngoài cấu kết với nó! Tóm lại, nó tuyệt đối không thể tiếp tục tạo thế lớn trong phủ Quốc công, còn mơ tưởng trở thành Thái Tử Lương Đệ, một bước lên trời!”

Nàng ta tiến cung cũng chỉ có thể trở thành phi tần của bệ hạ đã tuổi trung niên, dựa vào cái gì Tây Lương Mạt có thể trở thành Thái Tử Lương Đệ, thậm chí tương lai có thể trở thành quốc mẫu?

Từ bé mẫu thân đã bồi dưỡng nàng theo tiêu chuẩn quốc mẫu, Hàn gia cùng phủ Quốc công đều gửi gắm hy vọng cao nhất vào nàng. Năm đó tuyển chính phi cho Thái Tử nàng mới mười tuổi, không có tư cách cạnh tranh, Hoàng Hậu tuyển chính phi, Lương Đệ và thiếp thất cho Thái Tử luôn chọn xuất thân danh môn, làm đầy vị trí phi tần.

Cho nên bọn họ mới hướng mục tiêu tới kỳ tuyển ba năm một lần cho bệ hạ.

Không ngờ mấy năm nay Thái Tử Lương Đệ cùng thị thiếp liên tiếp chết trong lúc sảy thai và sinh sản, Thái Tử phi Chu thị cũng liên tục mất hai đứa trẻ, đau ốm trên giường, hai con trai và hai con gái hiện giờ của Thái Tử đều do con gái quan lại Tứ phẩm cùng thị tì cung nữ sinh ra, địa vị thấp, mẫu thân càng không được sủng ái tín nhiệm.

​Hoàng Hậu nương nương mới lại có ý làm tràn đầy Đông Cung Thái Tử.

​Vì sao, vì sao tất cả chuyện tốt đều để ả tiện nhân kia hưởng hết!

Nay nàng ta đã mất tư cách tiến cung, thì càng không để tiện nhân kia vinh viễn trèo lên đầu mình! Huống hồ nếu Tây Lương Mạt trở thành Thái Tử phi chân chính, mẹ con bọn họ tuyệt đối không còn ngày lành!

“Tiên nhi, con yêu của mẹ!” Hàn thị nhìn thân hình vốn mượt mà duyên dáng của Tây Lương Tiên trở nên gầy trơ xương trong hai, ba tháng ngắn ngủi, ngay cả gương mặt đoan trang xinh đẹp như ngọc cũng mất ánh sáng, bà ta không nhịn được tiến lên ôm Tây Lương Tiên vào lòng, chua xót nói: “Con yên tâm, mẫu thân nhất định sẽ làm cho con vào cung, mặc kệ dùng phương pháp gì cũng phải để con tiến cung.”

​”Mẫu thân… Con có thể sao… Người xem thân mình tàn phá này của con, sao có thể… Sao có thể được Thái Tử hoặc bệ hạ sủng ái!” Tây Lương Tiên rốt cục không nhịn được, áp lực mấy tháng, nay xoay người lại ôm lấy mẫu thân mình, hoá tất cả bi phẫn thành nước mắt trút ra như mưa.

Hàn thị vuốt đầu nàng, ánh mắt loé lên tia độc ác: “Tiên nhi, con là đoá mẫu đơn do một tay mẫu thân bồi dưỡng, tồn tại chỉ vì được mọi người quỳ lạy trên điện Kim Loan, mẫu thân nhất định sẻ tranh cho con một mảnh trời riêng, khiến con tiểu tiện nhân do Lam thị sinh ra trả giá đắt!”

Tiếng khóc thút thít thảm thiết quanh quẩn trong Tuyên Các rồi dần dần bay xa.

​…

Tây Lương Mạt vừa bước vào phủ đã cảm thấy có gì đó không đúng, gã sai vặt mở cửa vừa thấy nàng đã như nhìn thấy quỷ, rút lui ba bước, run rẩy kêu ba tiếng: “Quận… Quận… Quận chúa?!”

“Hoang mang rối loạn cái gì, một chút quy củ cũng không có!” Hà ma ma cũng phát hiện, bà là người rất nặng quy củ, vừa thấy gã sai vặt như vậy liền thấp giọng quát lên, ý đồ tìm ra chuyện gì đó trong thái độ của bọn hạ nhân.

Nhưng gã sai vặt quá mức kích động, chớp mắt đã chạy mất.

​”Thằng nhãi này, nhất định phải bảo Tần Đại quản gia đánh gãy chân hắn!” Hà ma ma trừng mắt nhìn bóng lưng gã, cả giận nói.

Tây Lương Mạt chầm chậm bước vào, lạnh lùng nói: “Chắc là đi báo cáo với vị chủ tử nào thôi, đi, về Liên Tố.” Không biết vì sao, từ bước đầu tiên vào phủ nàng đã có một cảm giác thật bất an.

Một đường vào phủ, tiền viện còn chưa thấy gì, càng gần nội viện càng rõ ràng, đám nha đầu, nàng dâu, bà tử nhìn thấy bọn họ, khi hành lễ vấn an thái độ cùng ánh mắt đều né tránh khiến nghi ngờ trong lòng Tây Lương Mạt bộc phát.

Ngay cả Bạch Ngọc, Bạch Nhuỵ cùng Kim Ngọc đều cảm giác được bầu không khí kỳ lạ trong phủ, nhưng bọn họ chỉ liếc nhìn nhau một cái, không hỏi nhiều mà vội vàng đi về phía trước.

​Chưa tới trong viện đã thấy vài người đứng trên đường, dẫn đầu là Ninh An bên cạnh Tĩnh Quốc công, dường như hắn tới rất vội, trên đầu còn có mồ hôi.

​”Ninh tiên sinh, vội vàng như vậy vì có chuyện gì xảy ra sao?”

​”Quận chúa, Quốc Công gia có một câu sai tiểu nhân truyền cho ngài.” Ninh An dùng ánh mắt lặng lẽ nhìn Tây Lương Mạt.

​Tây Lương Mạt nhìn hắn, bỗng nhiên mỉm cười: “Mời Ninh tiên sinh cứ nói, Mạt nhi chăm chú lắng nghe.”

​Ninh An nhìn thiếu nữ trước mặt, khẽ thở dài một tiếng nói: “Quốc Công gia muốn nói một câu rằng — gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.”

Tây Lương Mạt ngẩn ra, vẻ mặt có chút kỳ quái nhìn Ninh An: “Quốc công gia nói vậy?”

Ninh An gật đầu, nhìn thẳng vào Tây Lương Mạt: “Vâng, Quốc công gia nói vậy, Quận Chúa cân nhắc, tại hạ cáo lui.” Dứt lời, hắn không chờ Tây Lương Mạt đồng ý đã rời đi.

Tây Lương Mạt nhìn bóng lưng Ninh An biến mất cách đó không xa, nheo mắt lại, không nói gì, chỉ bước nhanh hơn trở về Liên Tố.

Liên Tố vốn ở nơi hẻo lánh, Tây Lương Mạt thích yên tĩnh mới uyển chuyển từ chối lời đề nghị mở một con đường khác của Tĩnh Quốc công, chỉ làm sạch cỏ dại bên đường, nay lần đầu tiên nàng cảm thấy đường về Liên Tố dài như vậy.

Từ xa xa nàng đã nhìn thấy cổng trước của Liên Tố, còn Lê thị đang đứng trước Liên Tố, vừa thấy nàng đã nở nụ cười có chút gượng gạo: “Cuối cùng Quận Chúa đã trở về.”

Tây Lương Mạt nhìn nha đầu mặc bộ trang phục bằng gấm màu xanh nhạt đứng phía sau Lê thị, không phải Bạch Trân còn ai?

Bạch Trân nhìn nàng, mắt ngập nước nhưng không chảy xuống, gương mặt vốn xinh đẹp mịn màng trắng bệch dị thường, không hề có chút huyết sắc, Bạch Trân run giọng nói: “Quận Chúa…”

Tây Lương Mạt thầm căng thẳng, giống như có chuyện gì đó cực kỳ không tốt sẽ ứng nghiệm qua lời nói của Bạch Trân.

“Chúng ta cứ vào đã rồi nói sau.” Lê thị thở dài một tiếng, nhìn bốn phía như có điều cảnh giác.

Bạch ma ma vẫn im lặng chưa lên tiếng cũng nhẹ giọng nói: “Quận Chúa, vào trong nói đi.”

Advertisements

26 thoughts on “[Chương thứ sáu mươi bảy_Hạ] Hoạn phi thiên hạ

  1. AAAAAA………sao vẫn chưa đến đoạn Mạt tỉ trừng trị con hồ ly tinh Tiên kia thế??? >””< Hừ, chim sẻ mà cứ mơ biến thành phượng hoàng hoài, trèo cao coi chừng té đau đó nha e *cười điên loạn*
    thanks cô Sâu!!!

  2. Ra tay sát phạt thôi Mạt Mạt ơi, từng bước một làm thịt chúng đi, làm cho cái bọn luôn coi người khác là tiện nhân mà không biết mình cũng tiện gấp nghìn lầm người ta là thế nào. Thịt thật đẫm máu vào.

  3. Chân đã không ra gì mà còn muốn trèo cao. Ngã cho liệt luôn chứ lại. Ko biết em Tiên điên định làm gì?
    Cái lũ súc vật ấy mà biết bạn Mạt là con yêu của anh Cửu thì vui phải biết

  4. Con tiện nhân Tây Lương Tiên cứ đắc ý đi muốn kéo Mạt tỷ xuống ấy à cứ đợi nghìn kiếp sau nhé. Đã có Hạt Dưa ca rồi thì không ai có thể gây hại cho tỷ ấy. Lần này mụ Tiên ắt phải sống không được chết không xong mới thôi a. Thanks tỷ

  5. Cay quá >w< khi nào mới vỗ tay 1 phát đập chết ả T đc đây :( lão cha này mà Mạt tỷ để yên được thì đúng là không xả được cục tức, mà có khi nào nghĩ theo hướng tích cực là ý ổng là Mạt tỷ và ả T kia khác mẹ nên đá thoải mái -_-

  6. “Gà cùng 1 mẹ” lão Quốc công này già hoá lú hay bị nước tràn vào não thế. Bao giờ bọn không bằng súc vật này mới phải nhận trừng phạt đây a~ mong chờ ing. Lê thị này càng đáng chết, đặt sai cửa rồi. Thank nàmmg

  7. Bay gio cai dam suc sinh nay bat dau de phong em Mat thi da muon roi, cu ngoi cho tung nguoi bi ban tia thoi, oan oan tuong bao, lam ac thi gap ac a! Thanks em nhieu!

  8. Ý của mụ già kia là kêu Mạt nhi bỏ qua sao? Gà cùng mẹ? Mẹ cái đầu bà á! Cái này rõ ràng là 2 ng mẹ đẻ ra 2 ng con khác nhau mà kêu cùng 1 mẹ! Già hồ đồ mà! Hừ hừ! Con quỷ Tiên này cũng ác ko vừa đâu! Thân là nữ mà mang hình phạt lăng nhục thân thể đến chết thế kia, sau này ko biết nó có nếm thử tư vị đó hay ko đây ><

      1. =-= thì rõ ràng là Mạt nhi với Tiên điên kia là 2 ng phụ nữ khác nhau mà?
        Còn vụ kêu Mạt nhi bỏ qua rất rõ ràng, vừa về nhà ko hỏi có bị ức hiếp gì hay ko mà kêu ng nhắn “gà cùng 1 mẹ chớ hoài đá nhau” –> rõ ràng là nếu có chuyện thì khuyên Mạt nhi bỏ qua còn gì?

  9. Lê thị quản việc nhà kiểu gì vậy? Để ng của Mạt nhi bị chèn ép như thế? Nếu Mạt nhi ko trả thù thì sau này ai dám trung thành với Mạt nhi nữa? Mà trả thù đâu phải dễ làm đâu

  10. ặc. mẹ con nhà này sắp chết đến nơi rồi mà còn mơ tưởng. khổ thân mấy e a hoàn. nhưng theo mình đoán trong thời gian ngắn c Mạt cũng chưa thể trả thù đc

  11. Thật là sôi máu với cái lũ người ác độc như rắn rết mà cứ tự cho mình là đúng, Mạt Nhi hãy vùi dập cho chúng không ngóc đầu lên được để khỏi phải nhơn nhơn hại người còn vênh vang tự đắc….

  12. Màn hay còn tiếp diễn mà,bạn Tiên ấy cũng chẳng sống yên ổn dc đâu,bạn dùng thủ đoạn j thì phải nhận lấy như thế thôi,ác giả thì ác báo. Sao Mạt tỷ ko xử lý lun lão Quốc công kia luôn,nghĩ sao ns cùng 1 mẹ thế!!!!!!!!! Chị ấy ko làm thế thì chết 8 kiếp ùj ổng cũng ko biết,ở đó mà kêu đừng đá nhau >”<

  13. Trài, Hàn thị tưởng bà ấy là ai mà có khả năng đc làm cho cn gái đc ng quỳ lạy trên điện Kim Loan? Mơ thì mơ vừa vừa. Chứ mơ mộng ǹ quá té đau r đừng có khóc. Cn gái của mình mà bv còn ko xong nữa nói jì tới cái khác.

Đã đóng bình luận.