[Chương thứ một trăm bốn mươi chín (thượng)] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: https://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

Chương thứ một trăm bốn mươi chín (thượng): Thái Tử

340272_473021186064309_96730724_o

“Tây Lương Thế gia ta xưa nay lấy thi lễ làm gia truyền, gia giáo nghiêm cẩn, nữ tử mỗi người tiếng nói hành động xứng với điển phạm, Thái Tử là trụ cột một nước, nữ tử bên cạnh nhất định phải là người trong sạch, Mạt Nhi, còn đừng được voi đòi tiên, thấy người sang bắt quàng làm họ, đánh mất thân phận…” Tĩnh Quốc Công nhìn chằm chằm Tây Lương Mạt nói từng chữ, ngữ khí nghiêm khắc chưa từng có.

Cô con gái này càng ngày càng không để hắn bớt lo.

Tây Lương Mạt lẳng lặng nhìn Tĩnh Quốc Công, bỗng ngắt lời hắn: “Được voi đòi tiên, thấy người sang bắt quàng làm họ? Phụ thân, ngài đang nghi ngờ nữ nhi dụ dỗ Thái Tử một nước sao?”

Gương mặt vốn nghiêm khắc và tràn đầy hoài nghi của Tĩnh Quốc Công ngẩn ra, nhìn về phía Tây Lương Mạt, thấy nàng đang mỉm cười, vẻ mặt vẫn dịu dàng như trước nhưng ánh mắt đã lạnh như hồ băng giữa tháng hai giá rét nhất.

Tây Lương Mạt lạnh lùng nói: “Phụ thân cảm thấy nữ nhi rất giống mẫu thân phải không?”

Tĩnh Quốc Công không biết vì sao Tây Lương Mạt lại bỗng chuyển đề tài, có chút giật mình trả lời theo bản năng: “Đúng thế, con ta rất giống mẹ…”

“Có câu mẹ nào con nấy, cho nên trong lòng phụ thân, nữ nhi cũng là nữ nhân vô liêm sỉ, lẳng lơ như mẫu thân, không chỉ không tuân thủ nữ tắc, hòa ly với phu quân, thậm chí cũng thấy người sang bắt quàng làm họ, được voi đòi tiên như mẫu thân phải không?” Tây Lương Mạt nói năng sắc bén, không chút nể mặt, kết hợp với ánh mắt lạnh như băng của nàng, giống như mũi tên nhọn xuyên về phía Tĩnh Quốc Công, khiến Tĩnh Quốc Công có cảm giác như gió lạnh quất thẳng vào lòng, cực kỳ giá rét.

“Vi phụ… Vi phụ không có ý này.” Tĩnh Quốc Công không biết sao bỗng thấy chật vật dưới ánh mắt này của nữ nhi.

Tây Lương Mạt thản nhiên nói: “Vậy nữ nhi không hiểu phụ thân có ý gì, lúc trước tuyển Thái Tử Lương Đệ nữ nhi đã nói với phụ thân không có ý này, nay chỉ là một vị trí Lương Tử, ngài cảm thấy nữ nhi sẽ chịu thiệt vậy sao?”

Tĩnh Quốc Công nhăn mày có chút ngẩn ra, hắn thật sự không biết phải phản bác thế nào, nhưng trầm ngâm một lát vẫn thăm dò nói: “Con ta đương nhiên lòng dạ cao thượng, chỉ là thế tục đối với nữ tử có nhiều hạn chế, Thái Tử Lương Tử tuy không so được với Thái Tử Lương Đệ, nhưng vẫn nhiều người mong ước.”

Tây Lương Mạt cười khẩy, ánh mắt luôn dịu dàng không chút che giấu vẻ kiêu ngạo và khinh thường: “Phụ thân lẽ nào đã quên, đương kim bệ hạ còn đây, cho dù nữ nhi có ý định này, hắn sao có thể đồng ý? Nếu phụ thân lo lắng thì nữ nhi cả đời không lấy chồng, được chưa?”

Vị phụ thân đại nhân này của nàng nghe nói nàng và Thái Tử điện hạ có khúc mắc đã giận tím mặt, e là không chỉ lo lắng nàng thấy người sang bắt quàng làm họ dẫn tai họa về cho phủ Quốc Công, mà còn nhớ tới một đoạn khúc mắc giữa Lam Linh phu nhân và Hoàng Đế bệ hạ năm đó mới giận dữ.

Mặc kệ có phải Lam Linh phu nhân tự nguyện hay không, dù sao thật sự có quan hệ với Hoàng Đế bệ hạ, ngay cả con gái mình rốt cuộc chảy dòng máu của ai cũng không thể xác định, là chuyện khiến hắn cảm thấy nhục nhã nhiều năm.

Dứt lời, nàng ung dung đứng dậy, kính cẩn nói: “Điều phụ thân muốn nói với nữ nhi, nữ nhi đều đã biết, nên làm thế nào trong lòng cũng hiểu, phụ thân công vụ bận rộn, nữ nhi cáo lui trước, chỗ mẫu thân còn chờ nữ nhi thắp một nén nhang.”

Rồi nàng không chờ Tĩnh Quốc Công đáp lại, trực tiếp xoay người rời đi.

Tĩnh Quốc Công sửng sốt, hắn chưa từng bị con cái mình không nể mặt như thế, trên mặt nhất thời có mấy phần giận: “Nha đầu kia, thật là vô lễ.”

Nhưng nhớ tới gương mặt xinh đẹp giống Lam Đại phu nhân, hắn không khỏi thở dài thườn thượt, vẻ mặt tối xuống, cúi đầu tự nói: “Lam Linh, Lam Linh, vốn tưởng Mạt Nhi hay mềm lòng, không ngờ tính cách cũng giống nàng năm đó.”


Tây Lương Mạt vừa đẩy cửa ra đã nghe ngoài của có tiếng nữ tử hô lên: “Ai nha.”

Tây Lương Mạt nhìn lại, người bị cửa đập vào không phải Đổng di nương còn ai?

Chỉ thấy nàng ta bưng rượu, giống như không cẩn thận bị đụng vào, dưới ánh mắt của Tây Lương Mạt không có một chút xấu hổ vì nghe lén bị bắt tại trận, mà không hề hoang mang khom lưng với Tây Lương Mạt: “Quận Chúa.”

Tây Lương Mạt nhìn nàng ta, bỗng nhếch khóe miệng cười một cái không rõ hàm ý: “Đổng di nương thật có nhã hứng, ở đây chờ hầu hạ phụ thân sao?”

Đổng di nương buông tầm mắt, khiêm tốn nói: “Quận Chúa, đây là bổn phận của chúng nô tỳ.”

Tây Lương Mạt cười như không cười: “Không dám để ngươi tự xưng nô tỳ, miễn cho ngày nào đó ta cũng đột nhiên bị ngươi cắt rơi đầu.”

Tây Lương Mạt nói ra khiến Đổng di nương ngẩn ngơ, sắc mặt rốt cuộc có thay đổi: “Quận Chúa nói gì vậy, sao nô tỳ nghe không hiểu?”

Tây Lương Mạt thản nhiên nói: “Thân là nữ tử, sống yên rất khó, nhất là nữ tử trong hào môn, tranh quyền đoạt lợi chẳng có gì lạ, chỉ là di nương cũng nên biết có một số việc cần giới hạn, chớ tự cho mình là thông minh, ngược lại đánh mất tính mạng.”

Nói xong Tây Lương mạt phẩy tay áo bỏ đi.

Nhìn bóng lưng Tây Lương Mạt đi xa, biểu cảm không hay thay đổi trên gương mặt xinh đẹp của Đổng di nương lộ ra một tia dữ tợn quái dị.

Bạch Nhụy và Bạch Trân thấy Tây Lương Mạt tới lập tức đi lên.

“Quận Chúa.”

“Đại tiểu thư, làm sao vậy, lẽ nào Quốc Công gia lại nói cái gì không dễ nghe?” Bạch Nhụy thấy vẻ mặt Tây Lương Mạt lạnh te liền biết Tĩnh Quốc Công và Đại tiểu thư nhất định tan rã trong không vui.

Tây Lương Mạt lắc đầu rồi thản nhiên nói với Bạch Trân: “Không có gì, chỉ là chỗ Đổng di nương ngươi phải chú ý nhiều hơn, nàng ta có thể làm loại chuyện bán đứng Lê Tam phu nhân thì chưa chắc không thể bán đứng chúng ta.”

“Cái gì? Là ả bán đứng Lê Tam phu nhân?” Bạch Nhụy không thể tin trợn tròn hai mắt.

Bạch Trân liếc nhìn Bạch Nhụy một cái, gật đầu khẳng định: “Đúng vậy, chuyện này ta vốn không xác định, có điều dù Thanh Y bị Đổng di nương đề phòng nhưng ít nhiều lộ ra được chút tin tức, hẳn là Đổng di nương bán đứng Lê Tam phu nhân với Thế Tử gia nên mới có chuyện sau này.”

Bạch Nhụy thấp giọng cắn răng nói: “Vậy thì Đổng di nương quá vong ân phụ nghĩa rồi, vì cướp lấy quyền chưởng gia mà bán đứng Lê Tam phu nhân, nói không chừng sau này thật sự bán cả chúng ta.”

Tây Lương Mạt cười khẩy: “E là nàng ta đã bán đứng ta trước mặt Đại ca ca của ta rồi, nếu không vì sao Đại ca ca kia của ta lại mang đầu Lê Tam phu nhân tới tìm ta, chỉ không ngờ hiện nay hắn không dám đụng vào ta nên ra oai phủ đầu thôi, thứ nhất làm ta hoảng sợ ngày đêm bất an, thư hai cũng là tuyên bố, sau nay hắn nhất định sẽ ra tay với ta.”

Bạch Trân trầm ngâm nói: “Quận Chúa, xem ra cái xào chọc cứt Đổng di nương này không giữ lại được, nếu chúng ta bị chó mình nuôi cắn cho một cái thì không vui tẹo nào đâu.”

Tây Lương Mạt cười khẽ, sóng mắt biến ảo kỳ lạ: “Cứ muốn giữ lại cái xào chọc cứt này, nếu không làm sao quấy nước càng đục được?”

Lão phu nhân quả là thích sống chết mặc bay, giữ lại Đổng di nương có thể túm lão phu nhân từ trên vị trí như thần xuống cũng không tệ, miễn cho hai người kia thay nhau gây chuyện với nàng, chẳng bằng để cho bọn họ chậm rãi đấu với nhau.

Bạch Trân gật đầu, kính cẩn nói: “Mặc Quận Chúa phân phó.”

Tây Lương Mạt tùy tiện hái một đóa ngọc lan diễm lệ trên giàn hoa bên hành lang xuống, cúi đầu khẽ ngửi: “Mấy ngày nay, trong phủ không có yến tiệc thật sự quá yên lặng, nay mẫu thân bí mật không thể phát tang, chúng ta tổ chức một đàn thờ Quan Âm đi, mời sư thái của Thủy Nguyệt Am đến, nghe nói các sư phụ ở đó cầu tử, cầu nhân duyên, giải đoán sâm đều cực kỳ chính xác, dùng danh thiếp của ta mời vài phu nhân, tiểu thư tới đây là được.”

“Chuyện này…” Bạch Trân có chút do dự: “Nhưng Quốc Công gia đã nói không cho phép tổ chức yến hội trong những ngày này, hơn nữa lập đàn có khi nào bị quở trách là điềm xấu không?”

“Đây không phải yến hội, cũng không phải lập đàn làm phép, không có điềm xấu gì cả, đây là hiếu tâm của Đại tiểu thư chúng ta đối với Đại phu nhân, Quốc Công gia cũng không nói gì được.” Bạch Nhụy cười tủm tỉm nói.

Tây Lương Mạt nhìn Bạch Nhụy, cười vỗ cái trán nàng ta: “Nha đầu này, gần đây ngày càng thông minh.”

Bạch Nhụy mặt dày, trâng tráo nói: “Nô tỳ lúc nào chẳng thông minh lanh lợi thế.”

Chủ tớ mấy người một đường cười nói rời đi không còn chuyện gì khác.

Tây Lương Mạt về tới phòng mình, chuyện đầu tiên phải làm là đi Kinh Lan phật đường dâng hương cho Lam Đại phu nhân.

Bởi vì giữ kín không phát tang nên người nơi này càng ít càng tốt, khi Tây Lương Mạt đi vào Kinh Lan phật đường thì bên trong không một bóng người.

Vài lão ni cô vốn hầu hạ Lam Đại phu nhân ước chừng đã bị Tĩnh Quốc Công bí mật xử lý, Tĩnh Quốc Công giống với tất cả đại tướng tay cầm binh quyền, luôn không thiếu nhẫn tâm.

Bạch ma ma đang khom lưng quỳ trong phật đường đốt tiền vàng cho Lam Đại phu nhân.

Một đôi mềm tay lạnh như băng bỗng đặt lên vai bà, Bạch ma ma cứng đờ, nhìn về phía người tới, đôi mắt vốn hơi lạnh bỗng chốc đỏ lên: “Đại tiểu thư…”

“Ma ma vất vả.” Tây Lương Mạt ngồi xuống, cũng nhặt lên ít giấy, khéo tay gấp thành một cái kim nguyên bảo bỏ vào trong chậu than.

“Lão nô… Lão nô không vất vả, chỉ là Đại phu nhân… Đại phu nhân rất đáng thương…” Bạch ma ma không nhịn được rơi lệ.

Tây Lương Mạt than nhẹ: “Năm đó Lam Linh Công Chúa, Phượng Hoàng Sí tướng quân long sủng khôn cùng cỡ nào, không ngờ hậu sự của mẫu thân hôm nay lại thê lương thế này, ngay cả Hàn Nhị phu nhân cũng không bằng, uổng phí ta trăm phương ngàn kế báo thù cho mẫu thân, phụ thân lại…”

Nàng thở dài một hơi, không nói nữa.

Bạch ma ma lại vì lời nói của nàng mà khẽ run rẩy, trên gương mặt già nua hiện lên hận ý hung ác: “Tin không đúng người… Phu nhân nàng thật sự đã tin không đúng người!”

Trong mắt Tây Lương Mạt lướt qua một tia u ám, nàng vươn tay cầm lấy bàn tay già nua lạnh như băng của Bạch ma ma, nhẹ giọng nói: “Ta không muốn trông cậy vào phụ thân kia của ta nữa, ma ma, chúng ta có thể đi tới ngày hôm nay không dễ dàng, nhưng ta thấy chưa đủ, mẫu thân và ngoại tổ phụ đều chết thảm như vậy, ta muốn báo thù cho Lam gia, trọng chấn uy danh!”

Bạch ma ma sửng sốt, nhìn về phía Tây Lương Mạt: “Đại tiểu thư, người… người nói cái gì?”

Tây Lương Mạt nhìn ánh mắt kinh ngạc của bà, nói từng chữ: “Ta nói ta đã lấy được lệnh bào Lam gia mà mẫu thân cho ta, ta hy vọng có trể gây dựng lại uy danh của Lam gia, tìm lại quỷ quân năm đó!”

Nói xong nàng lấy hai miếng lệnh bài trong tay áo ra đặt vào tay Bạch ma ma.

Bạch ma ma cúi đầu nhìn hai miếng lệnh bài trong tay mình, đôi mắt che kín tơ máu đầy khiếp sợ.

“Đây…”

Trong đầu bà chỉ có hỗn loạn, bà biết Lam Đại phu nhân vẫn tâm tâm niệm niệm chuyện trọng chấn uy danh Lam gia, không tiếc hy sinh hạnh phúc của tiểu thư để báo thù hoàng thất họ Tư, nhưng mà… nhưng mà…

Quỷ quân?

Lam Đại phu nhân vậy mà lại phó thác lệnh bài cho tiểu thư?

Con đường báo thù mà phu nhân muốn tiểu thư đi vốn không phải một con đường bình thường, nguyên soái cũng từng nói sẽ không để quỷ quân tái hiện thế gian, tránh cho thiên hạ phân tranh, khói lửa loạn thế lại bùng lên!

Bạch ma ma vừa nhìn thấy lệnh bài đã biết đôi lệnh bài này chân chính là của Lam gia.

Tuy trong lòng bà vẫn còn ngờ vực nhưng một giây kinh ngạc kia khiến bà không cách nào phán đoán thật giả, có lẽ cách Tĩnh Quốc Công xử lý hậu sự của Lam Đại phu nhân khiến bà quá mức rét lạnh và phẫn hận.

Bạch ma ma cảm thấy mình do dự rất lâu, thật ra chỉ mới một lát, bà đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tây Lương Mạt, cắn răng nói: “Lão nô biết tiểu thư muốn cái gì, nhưng lão nô muốn tiểu thư phát một lời thề độc!”

Tây Lương Mạt nhìn Bạch ma ma nhấn từng chữ: “Ma ma, mời nói!”

“Tiểu thư phải thề trước linh đường của Lam Đại phu nhân sẽ báo thù cho Lam gia, trọng chấn uy danh Lam gia, nếu không…” Bạch ma ma hơi do dự, nhẫn tâm nói: “Nếu không ngày ngày tiểu thư sẽ bị tổ tiên Lam gia nguyền rủa, chết không có chỗ chôn!”

Cổ nhân hết lòng tin tưởng loại thề độc với ma quỷ này, không dám tùy tiện thề thốt.

Bạch ma ma yêu thương Tây Lương Mạt như thế mà vẫn yêu cầu nàng thề độc, có thể thấy bà rất thận trọng về chuyện này.

Tây Lương Mạt làm sao có thể để ý mấy thứ đó, nàng vốn là ác quỷ chuyển thế, cho nên không chút do dự giơ hai tay đặt lên bên tai, cẩn thận nói lại lời của Bạch ma ma: “Nếu Tây Lương Mạt không thể trọng chấn thanh danh, huyết tẩy thâm cừu cho Lam gia, nhất định ngày ngày bị tổ tiên Lam gia nguyền rủa, chết không có chỗ chôn.”

Đáy mắt Bạch ma ma hiện lên một tia đau lòng, bà không biết làm thế có đúng hay không, nhưng bà biết Đại tiểu thư đã muốn làm gì thì tuyệt đối sẽ không quay đầu.

Cho nên bà cắn răng, xoay người đi về phía quan tài của Lam Đại phu nhân, bàn tay vận công đặt trên quan tài gỗ lim tơ vàng chậm rãi đẩy nắp ra, gỗ lim tơ vàng có tác dụng chống phân hủy, công thêm viên long minh châu hiếm thấy mà Bạch ma ma đặt trong miệng Lam Đại phu nhân, có thể để xác của Lam Đại phu nhân không thối rữa.

Cho nên xác chết của Lam Đại phu nhân nhìn vẫn sống động như cũ, chỉ như đang ngủ, bởi đã được tỉ mỉ trang điểm nên bà ta nhìn thậm chí có điểm mỹ mạo, bi thương và hận ý quanh năm suốt tháng đã tiêu tan, chỉ còn lại yên tĩnh.

Tây Lương Mạt yên lặng theo phía sau Bạch ma ma, thấy bà bỗng quỳ trên mặt đất bái ba cái, một con dao găm sắc bén trượt từ cánh tay bà xuống cắt một vết sâu trên cánh tay Lam Đại phu nhân, sau đó bà vươn tay tìm trong cánh tay Lam Đại phu nhân một lát, cuối cùng lấy ra hai viên trân châu đỏ tươi giao vào tay Tây Lương Mạt.

“Đây là long nhãn của lệnh bài, nếu không có long nhãn không ai có thể giải bí mật của lệnh bài, lệnh bài cũng chẳng khác nào vô dụng, nhưng lão nô cũng không biết phải giải bí mật này thế nào, tất cả phải dựa vào tiểu thư.”

Tây Lương Mạt nhìn hai hạt châu trong tay, đáy mắt hiện lên một tia vui mừng cùng hiểu rõ. Quả nhiên nàng đoán đúng rồi, mọi người đều nghĩ bí mật của Lam gia chính là hai miếng lệnh bài, nhưng nàng nghiên cứu lệnh bài rất lâu, cùng từng hỏi Bách Lý Thanh, Bách Lý Thanh cũng không biết bí mật này, thật ra mọi người đều xem nhẹ Bạch ma ma có khả năng biết nhất.

“Ma ma yên tâm, Mạt Nhi sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi.” Tây Lương Mạt cầm thật chặt hạt châu còn mang theo vết máu và tử khí, nhìn Bạch ma ma trịnh trọng nói.

Bạch ma ma gật đầu, nhìn bóng lưng Tây Lương Mạt rời đi, đáy mắt có nét không đành lòng và mờ mịt.

Bà làm như vậy rốt cuộc có đúng hay không?

Đại tiểu thư và Lam Đại phu nhân ngoại trừ dung mạo tương tự thì vốn là hai loại người khác biệt!

Về tới phòng, tây Lương Mạt khẩn cấp để lệnh bài trong tay mình xuống, bỏ hai hạt châu vào vị trí mắt rồng, khối lệnh bài nhìn có vẻ như một khối đồng điêu khắc bỗng phát ra tiếng “rắc rắc” kỳ quái, trong đêm u ám nghe loại tiếng động này rất giống động vật bị cắn nát xương cốt, làm cho người ta sởn gai ốc, rồi miệng hổ há rộng, vị trí thân rồng nhanh chóng thay đổi, sau đó hợp lại, cuối cùng cố định thành một hình thái rồng cưỡi hổ quỷ dị.

Tây Lương Mạt cầm hai miếng lệnh bài, hồi tưởng lại lúc trước vô tình nhìn thấy khi lệnh bài bị giơ lên chiếu ra hình chiếu trên người Tĩnh Quốc Công, nàng chậm rãi giơ lệnh bài lên trước ánh nến, khi ánh nến xuyên qua lệnh bài, vô số tia sáng rất nhỏ soi trên mặt đất tạo thành một bức vẽ lạ mắt.

Sông chảy núi dời, mặt trời mọc mặt trăng lên, trông rất sống động.

Đáy mắt Tây Lương Mạt sáng lên tia vui mừng và chấp nhất.

Bóng đêm mờ mịt, gió đêm lạnh thổi từng phiến lá cuộn lên trong đêm, ánh trăng mờ khuất không rõ, lóe lên vài tia đỏ quỷ dị.


Hiệu suất làm việc của Bạch Trân cực nhanh, ngày hôm sau đã sai người cầm một số tiền lớn đi Thủy Nguyệt Am “dâng hương”, chẳng bao lâu đã mang về tin tức nhóm sư phụ vui vẻ đồng ý tới đây làm đàn tế Quan Âm.

Bạch Nhụy lập tức dẫn đám nha hoàn nhị đẳng suốt đêm viết thiếp mời nhanh chóng phát ra.

Dùng danh tiếng của Trinh Mẫn Quận Chúa, có người khinh thường, có người lao vào như thiêu thân, huống hồ còn có nhóm sư phụ Thủy Nguyệt Am nổi danh, tóm lại ngày tế Quan Âm rất nhiều người tới.

Đổng di nương tự nhiên mà gánh chức nữ chủ nhân, hơn nữa Tây Lương Mạt còn sai người đi thông báo nàng ta một tiếng nên Đổng di nương càng đắc ý vênh váo, âm thầm nói Tây Lương Mạt coi như thức thời, tạm thời gác lại ý đồ làm khó Tây Lương Mạt, bận rộn trong trong ngoài ngoài.

Tình hình náo nhiệt như vậy đương nhiên không tránh được sẽ kinh động lão phu nhân đóng cửa không ra.

Lão phu nhân đang ngồi trên sập gỗ lim niệm kinh, bỗng nghe xa xa có tiếng ồn ào, người lớn tuổi không thích ồn ào, không khỏi nhăn mày nói: “Có chuyện gì thế, không phải nói mấy ngày nay trong phủ nghiêm cấm yến hội náo nhiệt à?”

Lệ cô cô cầm chùy nhỏ bằng ngọc tới đấm vai cho lão phu nhân, cung kính nói: “Đại tiểu thư mời sư phụ Thủy Nguyệt An tới làm đàn tế Quan Âm ạ.”

Bàn tay lão phu nhân cầm chén trà hơi ngừng, ánh mắt hơi hé mở, trong đôi mắt đục ngầu thoáng qua một tia sáng: “Đàn tế Quan Âm? Nàng không biết Quốc Công gia đã dặn trong thời gian tới không được mở yến hội sao?”

Lệ cô cô nhẹ giọng nói: “Chuyện này… được Quốc Công gia cho phép, Lam Đại phu nhân không phát tang, Đại tiểu thư trong lòng khổ sở nên muốn mời người tới tế Quan Âm, tỏ tâm ý của thân làm nữ nhi.”

“Ha ha, nha đầu đó sẽ khổ sở? Đúng là buồn cười.” Lão phu nhân lạnh giá cười nhạo.

Nha đầu Tây Lương Mạt kia tâm ngoan thủ lạt tuyệt đối không thua bà, nếu không phải nha đầu này quá khó thuần, nhìn như dịu dàng uyển chuyển thật ra trái tim lạnh giá, tâm cơ thâm trầm, bà cũng rất tán thưởng nha đầu Tây Lương Mạt này, có người như vậy chưởng gia, tương lai của phủ Quốc Công nhất định thuận buồn xuôi gió.

Lệ cô cô nhìn lão phu nhân không dám nói gì.

Lão phu nhân nhấp một ngụm trà: “Được rồi, mặc kệ nàng, vậy hôm nay ai chủ trì đàn tế Quan Âm kia?”

Lệ cô cô lập tức sai người ra ngoài hỏi thăm, nha hoàn kia vào cửa đụng đầu chào lão phu nhân rồi trả lời: “Thưa lão phu nhân, là Đổng di nương đang chủ trì tế Quan Âm.”

“Đổng di nương?” Tràng hạt trên tay lão phu nhân đột nhiên bị bà ta bóp chặt phát ra những tiếng chói tai.

“Vâng.” Lệ cô cô cùng đám Hồng Ngọc hầu hạ bên cạnh đều gục đầu xuống, không dám nói một lời.

Sắc mặt lão phu nhân sa sầm xuống, bà ta cười lạnh: “Tốt, rất tốt, phủ Quốc Công chúng ta không biết từ khi nào có một chủ mẫu xuất thân con hát, thứ đồ chơi hạ lưu, ả cũng xứng đứng ở cổng phủ Quốc Công chúng ta đón khách, đúng là chuyện kỳ thú lần đầu nghe thấy.”

“Choang!” Tiếng chén trà vỡ nát bén nhọn vang lên khắp phòng.

“Đi, bắt đứa con bất hiếu vũ nhục liệt tổ liệt tông kia về cho ta, sai người nhốt thứ Đổng di nương ngu xuẩn không biết thể diện kia vào trong phòng củi!”

Lão phu nhân ra lệnh một tiếng, mọi người đồng thanh đáp lời, liền lui xuống.

Khi tin tức truyền tới Liên Trai thì Tây Lương Mạt đã thay một bộ váy xanh nhạt tầng tầng lớp lớp bằng sa mỏng, ngồi trước gương trang điểm.

“Nghe nói lão phu nhân nhốt Đổng di nương lại, còn đánh Đổng di nương vài roi, vì cây trâm kim phượng thúy vũ trên đầu Đổng di nương nghe nói trước kia là đồ dùng của Nhị phu nhân.”

Nàng mỉm cười, ánh mắt lơ đãng như sóng nước khiến người ta không nhìn ra sâu cạn, chỉ cảm thấy lạnh: “Tốt lắm, chúng ta cũng không cần ra ngoài, lát nữa, tế Quan Âm này tự sẽ có người ra chủ trì.”

“Người nói là lão phu nhân? Nhưng nhiều năm rồi, cho dù Nhị phu nhân qua đời bà ấy cũng chưa từng ra ngoài, lúc trước Quốc Công gia dẫn Đổng di nương đi thăm lão phu nhân, lão phu nhân thật sự có chút thích Đổng di nương.” Bạch Nhụy không tin.

Tây Lương Mạt không phản bác, chỉ cười cười.

Lão phu nhân là người coi trọng xuất thân huyết thống, làm sao có thể người như Đổng di nương ra mặt ở phủ Quốc Công.

Sự thật chứng minh cách nghĩ của nàng đúng rồi, lão phu nhân và Đổng di nương hoàn toàn trở mặt, lão phu nhân tự mình ra ngoài tọa trấn tế Quan Âm, có bà ta, buổi tế Quan Âm hôm nay cực kỳ náo nhiệt.

Thời gian năm ngày qua đi trong chớp mắt, lại đến lúc Tây Lương Mạt phải hồi cung.

Bạch Trân giúp Bạch Ngọc, Bạch Nhụy thu dọn quần áo, nhìn Tây Lương Mạt có chút luyến tiếc: “Đại tiểu thư cứ thế hồi cung thì chỗ Đổng di nương để kệ vậy sao?”

Tây Lương Mạt thuận tay nhét mấy chai nước hoa mình mới điều chế vào trong túi quần áo, thản nhiên cười nói: “Chuyện này còn chưa xong, chúng ta chỉ đang thả con săn sắt bắt con cá rô, Đổng di nương tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, chúng ta cần gì đuổi tận giết tuyệt, tranh chấp mẹ chồng nàng dâu hai bên đều phải có mặt mới là thú vị.”

Chỗ lão phu nhân chỉ sợ còn chút phiền phức, hai người này đấu nhau là tốt nhất, hai người đều còn tác dụng, giữ lại thì giữ lại thôi.

“Quận Chúa, đây là thuật chế hành mà người nói sao?” Bạch Trân bỗng hiểu ra hỏi một câu.

Tây Lương Mạt nhìn nàng ta một cái, thuận tay cài một cây trâm thúy vũ trân châu lên đầu, mỉm cười: “Đúng thế, thuật này nói rộng ra thì là tâm thuật đế vương, nói nhỏ thì là phương pháp đấu khí thường được phụ nữ sử dụng, thậm chí có thể sử dụng trên thương trường, thứ gọi là trị đại quốc như hầm đồ ăn chính là như thế.”

Đám Bạch Trân nghe mà như lạc vào sương mù, chỉ thấy không hiểu gì.

“Đại tiểu thư, từ khi nào người học được những thứ mà chỉ các đại nhân trong triều mới biết vậy?” Bạch Nhụy nhức đầu, nàng và Đại tiểu thư cùng lớn lên, chính nàng cũng không biết Đại tiểu thư học được ở đâu nhiều thứ như thế.

Bàn tay đang cầm gương của Tây Lương Mạt hơi ngừng, trong con mắt đẹp rực rỡ thoáng qua một tia u ám, xa xưa và âm trầm: “Từ khi nào à… Có lẽ từ kiếp trước, từ kiếp trước rất xa xôi.”

Khi đó Bạch Trân cũng không rõ Quận Chúa còn chưa tới hai mươi, vì sao đáy mắt đã có nhiều thứ nàng nhìn không hiểu như thế, nàng chỉ nhớ khi đó trên đầu Quận Chúa có một cây trâm thúy vũ trân châu cực đẹp, tỏa ánh sáng đặc biệt chói mắt dưới ánh mặt trời ngày hè, thúy vũ lay động như cánh chim, tựa cánh phượng hoàng diễm lệ muốn tung bay.

— Ông đây là đường ranh giới A Cửu ngượng ngùng —

Ngày đầu tiên hồi cung, Hoàng Đế bệ hạ khẩn cấp triệu kiến Tây Lương Mạt, không biết có phải do tuổi ngày càng lớn hay không, thỉnh thoảng Tuyên Văn Đế bề ngoài vẫn coi như trẻ tuổi nhìn Tây Lương Mạt, đang nói chuyện thì lâm vào một loại trạng thái dại người ra kỳ lạ, giống như thần trí hắn đã rời khỏi xác, đi về phía rất xa, có điều ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm mặt Tây Lương Mạt, bất động thật lâu, như một pho tượng điêu khắc già nua.

Tây Lương Mạt cũng chỉ lẳng lặng ngồi thưởng trà, không có ý quấy rầy trạng thái kỳ quái này của Tuyên Văn Đế.

Bình thường, loại trạng thái này của Hoàng Đế bệ hạ sẽ liên tục kéo dài trên dưới một canh giờ, đôi khi Tây Lương Mạt dời khỏi chỗ, ánh mắt hắn vẫn cứ dại ra nhìn chằm chằm khoảng không, không biết đang nhìn người hay đang nhìn hư vô.

Ngẫu nhiên hắn sẽ thì thào tự nói vài lời kỳ quái.

“Linh tỷ tỷ, lâu lắm rồi ngươi không tới thăm ta, nam nhân kia sẽ không tốt với ngươi bằng ta đâu.”

Mỗi lúc thế này, Tây Lương Mạt sẽ sinh ra một cảm giác hoang đường, đám đàn ông này vừa hoài niệm người phụ nữ từng ái mộ vừa có thể không chút do dự ôm người phụ nữ khác đi ngủ.

Thật sự buồn cười cực kỳ.

Có đôi khi, Hoàng Đế bệ hạ nhìn nàng chằm chằm, nhìn đến khi toàn thân bỗng run rẩy, miệng sùi bọt mép, thân mình cong gập xuống, giống như muốn bò về phía nàng, dáng vẻ này cực kỳ quái dị và đáng sợ.

Ngay sau đó, Liên công công sẽ đi tới, đầu tiên đút cho Hoàng Đế bệ hạ một loại thuốc viên, sau đó không chút khách khí đánh hôn mê Hoàng Đế, rồi sai bốn thái giám cường tráng mang Hoàng Đế bệ hạ đi.

Nàng từng muốn lấy một ít thuốc này, nhưng Liên công công luôn viện đủ loại lý do không cho nàng, Bạch Lý Thanh cũng chỉ bảo nàng cách xa loại thuốc này, nói không tốt. Tây Lương Mạt cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ thừa cơ đỡ lấy Hoàng Đế bệ hạ chùi lấy một ít bọt thuốc đen trong miệng hắn, lặng lẽ cất kỹ.

Có điều dường như hôm nay Hoàng Đế bệ hạ không phát loại bệnh kỳ quái này nữa, chỉ kinh ngạc nhìn nàng, hoặc phải nói thông qua nàng nhìn mẫu thân nàng.

Nàng bỗng cảm nhận được ngẩng đầu lên, nhìn về phía long tọa, quả nhiên thấy người nào đó đang không kiêng nể gì ngồi trên long tọa nở nụ cười dụ dỗ với nàng, vươn ngón trỏ như ngọc ngoắc nàng.

Mị sắc thiên thành, phóng đãng không kiềm chế được.

Nói thật, người kia ưỡn ẹo ngồi trên long ỷ thật sự hợp hơn Hoàng Đế bệ hạ đang ngồi trước mặt mình nhiều.

Không biết hắn có chí nguyện to lớn soán vị hay không?

Tây Lương Mạt nhướng mày, không tiếng động hỏi, ngươi lại muốn làm gì?

Hắn cười khẽ, đôi môi tinh xảo hiện lên độ cong quỷ mị – trò cưng, mau tới đây, có chuyện hay lắm!

Tây Lương Mạt nhìn Hoàng Đế bệ hạ còn lâm vào trạng thái mênh mông liền đứng dậy đi tới chỗ hắn, đi tới phía sau Hoàng Đế bệ hạ, nàng thấy đầu ngón tay hắn động đậy bắn cái gì lên lưng Hoàng Đế bệ hạ, Hoàng Đế bệ hạ cứng đờ.

Tây Lương Mạt cúi đầu nhìn xuống, hai hạt dưa lặng yên rơi xuống đất.

Nàng lắc đầu, vứt rác bừa bãi không phải đức tính tốt.

Tây Lương Mạt ngoan ngoãn đi tới bên cạnh long tọa, vừa đứng vững đã bị Bách Lý Thanh kéo lên sập mềm trải gấm hồng phía sau bình phong.

Tây Lương Mạt nhìn lão yêu nào đó đè trên người mình, nhíu mày nói: “Đây là việc hay mà sư phụ ngươi nói?”

Bách Lý Thanh cười như có không như không nheo đôi mắt hẹp dài quyến rũ: “Ai nha, trò cưng ngươi sao lại không hiểu tình thú thế chứ, lúc này là lúc tốt để yêu đương vụng trộm, lẽ nào không phải chuyện hay à?”

Tây Lương Mạt mặt không đổi sắc nói: “Cửu gia, Thiên Tuế gia, Thái Phó đại nhân, ngươi có thể dâm đãng hơn chút nữa được không?”

Sớm biết thằng nhãi này không có ý tốt nàng còn hồ đồ tự nạp mình.

Bách Lý Thanh mỉm cười lắc cây quạt, nhân tiện cởi dây lưng trên áo nàng, thuận tay bắt lấy bàn tay mềm đang đẩy tới đặt trên môi cắn một miếng: “Có gì không thể?”

Trong lúc thì thầm, hắn cúi đầy ngậm lấy mân mê cái miệng nàng.

“Ưm…”

Tiếng thở dốc rất nhỏ vang lên trong đại điện, mang theo hương thơm lả lướt mê hoặc.

Tây Lương Mạt tỉnh táo lại là vì trên vai lành lạnh, nàng đột nhiên mở mắt ra phát hiện mình đã bị hắn đặt lên long ỷ, áo choàng trên vai đã rơi xuống phân nửa, bàn tay người kia đã làm càn thò vào váy nàng, đặt lên đùi nàng, còn có xu thế càng hướng lên trên.

“Ngươi kiềm chế chút đi!” Tây Lương Mạt dùng một tay đẩy bờ vai hắn ra, thuận tay kéo quần áo mình lên, gương mặt đỏ hồng.

Người này thật sự càng ngày càng quá đáng, càng ngày càng vô liêm sỉ, ngay trong Tu Hành Điện, phía sau Hoàng Đế bệ hạ, mà cũng làm được loại chuyện này, thật sự là…

“Chậc, nha đầu ngươi thật không hiểu tình thú, rõ ràng đã xuân tâm nhộn nhạo rồi cần gì nói lễ tiết thánh nhân lúc này.” Bách Lý Thanh mũ quan xiêu vẹo, áo quần lơi lỏng, lộ ra nửa lồng ngực gợi cảm, tỏ ra rất đáng tiếc, trên gương mặt diễm lệ còn mang nụ cười phóng đãng.

Tây Lương Mạt nhìn hắn trong lòng cũng xao động, quay mặt đi cắn răng nói: “Cả nhà ngươi mới xuân tâm nhộn nhạo, lát nữa ta còn muốn đi giáo trường hoạt động gân cốt, không chịu nổi đại gia ngài dày vò như thế!”

Làm kỹ nữ cũng muốn lập đền thờ, đó cũng là một loại phẩm hạnh đấy được không!

Nàng đứng lên, vội vàng sửa sang lại quần áo, Bách Lý Thanh cũng không ngăn nàng, chỉ sán tới thừa một giây cuối cùng nàng kéo áo lên cắn trên bả vai tuyết trắng của nàng một cái, ái muội nói: “Nếu trò cưng không thích hoan ái trên long tọa thì đổi tới giáo trường cũng được, lát nữa chờ vi sư xử lý xong mấy việc vặt vãnh này sẽ đi tìm ngươi, để ngươi thử “kiếm pháp” của vi sư.”

“Đừng, trăm ngàn lần đừng, ngài là rường cột nước nhà, mau bận chuyện của ngài đi.” Tây Lương Mạt nở nụ cười giả dối, đẩy mặt hắn ra đứng thẳng dậy, vội vàng chạy trốn.

Bách Lý Thanh nhìn bóng dáng nàng nở nụ cười khẽ.

Xem ra muốn để tiểu hồ ly bảo bối của hắn hưởng thụ tình thú còn cần nhiều thời gian, không vội không vội, cuối cùng sẽ có một ngày hắn khiến nàng vừa thấy hắn sẽ cong đuôi chờ lâm hạnh.

Sau khi định ra một mục tiêu to lớn, Cửu Thiên Tuế đại nhân phe phẩy quạt, tao nhã xoay người vào phía sau bình phong, tiếp tục phê duyệt tấu chương của hắn.

Còn Hoàng Đế bệ hạ, dường như không ai nhớ hắn còn đang “ngẩn người”.


Tây Lương Mạt trở về cung điện của mình thay một bộ hồ phục tay áo hẹp màu lam nhạt, dẫn Bạch Nhụy, Bạch Ngọc cũng đã đổi trang phục đi tây giáo trường.

Thái Tổ Thiên Triều năm đó lấy võ lập quốc, cho nên trong hoàng cung đại nội có bốn cái giáo trường, chia làm đông giáo trường, nam giáo trường, tây giáo trường, bắc giáo trường. Sau đó văn phong ngày càng thịnh, nhóm chủ tử nam tử trong cung chỉ thỉnh thoảng mới tới nam giáo trường và đông giáo trường, hai giáo trường tây, bắc dần hoang phế.

Nhưng đối với Tây Lương Mạt mà nói thì không có gì tốt hơn, dù sao nàng không muốn trong lúc đang luyện võ còn có kẻ tới bắn lén hai cái hoặc tai vách mạch rừng.

Tây Lương Mạt cùng Bạch Nhụy, Bạch Ngọc mỗi người cầm lấy vũ khí mình am hiểu, nàng cầm một thanh trường thương, Bạch Nhụy, Bạch Ngọc mỗi người cầm một thanh kiếm, từng người vận khí ba mươi sáu kỳ, sau đó nhảy lên cọc gỗ bắt đầu luyện.

Hoạt động đơn giản giãn gân cốt xong, Tây Lương Mạt cong người một cái nhảy khỏi cọc gỗ, đang định đổi một thanh nhuyễn kiếm để luyện thì nghe phía sau có tiếng gió vang lên, đồng thời là tiếng hai tỳ nữ kinh hô.

“Quận Chúa cẩn thận!”

“Đại tiểu thư!”

Ánh mắt Tây Lương Mạt lạnh băng, đầu không quay lại lập tức cúi ngươi, trường thương trên tay vung lên đẩy hai mũi tên nhọn kia ra.

“Kịch” một tiếng, mũi tên nhọn cắm thẳng vào cọc gỗ bên cạnh, găm vào ba phần, có thế thấy lực cánh tay của người bắn.

Tây Lương Mạt bỗng quay đầu nhìn về phía bóng người cao lớn tay còn cầm trường cung đứng cách đó không xa, nở một nụ cười uyển chuyển lại lạnh như băng: “Thái Tử điện ha, ngươi đang định tàn sát tay chân đấy à?”

Người tay cầm trường cung, không chút e dè suýt chút nữa bắn thủng đầu Tây Lương Mạt không phải đương kim Thái Tử điện hạ còn ai?

Trên gương mặt lạnh lùng của Tư Thừa Kiền thoáng qua một tia sắc bén, hạ lệnh: “Bảo người bên cạnh ngươi rơi đi.”

Tây Lương Mạt hơi ngừng, nheo mắt lại: “Vì cái gì?”

Tư Thừa Kiền lạnh nhạt nói: “Bản Thái Tử ngộ sát Trinh Mẫn Quận Chúa có lẽ sẽ gây ra nhiều điều tiếng, nhưng giết nha hoàn bên cạnh muội muội ngươi thì cũng chẳng có gì đáng ngại.”

Tây Lương mạt nhìn hắn chốc lát, sau đó vẫy tay bảo Bạch Nhụy và Bạch Ngọc lui ra.

Bạch Nhụy và Bạch Ngọc lo lắng nhìn Tây Lương Mạt, chần chờ không cử động, nhưng dưới ánh mắt của Tây Lương Mạt vẫn không thể không im lặng rời đi.

“Ngươi không sợ à? Nơi này hẻo lánh, bình thường vốn không có ai đến, nếu bản cung muốn làm gì ngươi hoàn toàn không kịp gọi người.” Tư Thừa Kiền nhìn vẻ mặt lãnh đạm của Tây Lương Mạt, bỗng nói.

Hai người    Bạch Ngọc và Bạch Nhụy đứng dưới bóng cây có chút lo lắng liếc nhìn, Bạch Ngọc lo âu nói: “Đại tiểu thư cùng Thái Tử…”

“Tiểu thư nói lát nữa Thiên Tuế gia sẽ đến, hẳn là không có việc gì.” Bạch Nhụy cũng có chút bất an nhưng vẫn nói.

Bạch Ngọc day trán: “Đây mới là điều ta lo lắng nhất, nếu Thiên Tuế gia đụng phải thì làm thế nào bây giờ?”

P/s : Thì lão làm lông con chim non kia chứ làm sao bây giờ. Dám trêu vào « tiểu hồ ly bảo bối » của lão à =))

Advertisements

28 thoughts on “[Chương thứ một trăm bốn mươi chín (thượng)] Hoạn phi thiên hạ

  1. Hình như kiếp trước của tiểu Mạt làm trợ lý cho các chính trị gia chuyen sử lý chuyện hậu trường chính trị thì phải. yêu cô Sâu moa .3

  2. nữ tử bên cạnh nhất định phải là người trong sạch, Mạt nhi, còn đừng được voi đòi tiên, ~> con đừng
    Nói xong Tây Lương mạt phẩy tay áo bỏ đi. ~> Mạt
    Một đôi mềm tay lạnh như băng bỗng đặt lên vai bà ~> đôi tay mềm
    ta hy vọng có trể gây dựng lại uy danh của Lam gia ~> thể
    tây Lương Mạt khẩn cấp để lệnh bài trong tay mình xuống ~> Tây
    tương lai của phủ Quốc Công nhất định thuận buồn xuôi gió. ~> buồm
    đầu không quay lại lập tức cúi ngươi, ~> người
    Bảo người bên cạnh ngươi rơi đi ~> rời

    toàn thấy lão cáo già BLT động dục thôi :v còn tiểu hồ ly lúc mang thai mới động dục mà lão thì không thể ăn được =___=

    1. Có nhiều lỗi đọc lại cũng thấy buồn cười, não lúc ấy ở chế độ phiêu rồi mới gõ được lỗi như thế =)))
      Cô thông cảm, lão ấy kiềm chế 3 xịch năm lận ấy, còn lên được là may rồi :v

    1. …… xa đấy.
      chắc phải….. mấy chục chương nữa =))
      Có 1 đoạn lão Cửu bị nhiễm dịch bệnh phải cách ly, Mạt Mạt dọa không bình yên đi ra thì bỏ con của lão, lão sợ hết hồn luôn. Hớ hớ

    2. convert có 9 phần. giờ đang ở giữa phần 4. tiểu Mạt có thai tầm giữa phần 8. với tiến độ ê đít 1 năm rưỡi = cần này của cô Sâu thì cô tự tính nhé :v :v :v

      1. hê hê *cười gian xảo* có j bọn t tăng đam với viếp máu cho. miễn đừng bỏ bọn t vào tình trang nửa tháng 1 chương như cuối năm ngoái là đc *nhớ lại thật đau lòng mà*

  3. Chí thú của Cửu gia đặt ra rất cao và cũng hơi bị khó thực hiện đấy =))))) Mạt Mạt ý chí rất kiên định nên lão cứ đè ra là làm việc cho nhanh =)))))))) Bạn chim non đến muốn ngắt hoa nhưng hoa chưa ngắt đc đã bị đại yêu “chà đạp” thê thảm =))) Ai bảo ko có mắt, hắc hắc.
    Thằng thái tử này đáng ghét v~ Cứ vài chương nó lại nhảy ra lảm nhàm bla bla bla, hành động như một thằng ho não, nói năng chả ăn khớp với hành động. Nói chung là thằng này làm mình rất rất rất khó ở!!!!
    Hóng chương sau cơ~~~ Hả hê lắm luôn!!!
    Mà hình như tác giả quên ko viết cái kết cho mụ thái phu nhân o/\o

  4. Thích cái dòng mÀu đỏ của cô nhoa . Haha .
    Lão yêu tinh này càng ngày càng vô sỉ rồi . Mai mạt tỷ có thai . Cấm dục . K biết lão sẽ sao nhẻ . Haha .
    Ghét thằng cha thái tử . Mon men đi . Lát lão yêu cho thím nếm mùi ngược …. Haha

Đã đóng bình luận.