[Quyển 2 – Chương 10b] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: https://thanhdaocac.wordpress.com

http://linhmaroon.wordpress.com

[Quyển 2 – Chương 10 (hạ)] Sự từ bi tàn khốc

Nàng giống như kiếp của hắn, là sóng biển vạn trượng, đời này không độ qua được, cũng không muốn độ qua.
Nàng giống như kiếp của hắn, là sóng biển vạn trượng, đời này không độ qua được, cũng không muốn độ qua.

Tây Lương Mạt bị quát như thế lập tức không còn buồn ngủ chút nào, trợn trừng mắt nhìn khuôn mặt trước mắt.

Tây Lương Mạt thật sự chưa từng thấy bề ngoài của Bách Lý Thanh khi tẩy trang, thứ hắn dùng là thuốc màu trọng tử thạch cực kỳ sang quý vào hiếm thấy, do Bà Đà quốc tiến cống, giá trị ngàn vàng, đặc tính là có thể nhuộm màu trên da lâu dài không phai, màu sắc tươi mới, che từng tỳ vết rất nhỏ trên làn da, vừa làm đẹp vừa có thể dưỡng da.

Mà người theo đuổi sự hoàn mỹ như Bách Lý Thanh, từ đầu đến chân không chỗ nào không cẩn thận, không chỗ nào không hoa mỹ, làm sao có thể không son không phấn hoặc có khuyết điểm xuất hiện trước mặt người khác, cho nên khi màu phai bớt đi tự nhiên phải cẩn thận vẽ lại.

Cho nên từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên Tây Lương Mạt gặp bộ mặt thật của Bách Lý Thanh.

Khuôn mặt tương tự ở trên mặt Bách Lý Lạc sẽ thuần mỹ như giọt nước mắt phật tổ, mà ở trên mặt Bách Lý Thanh, cộng thêm đã trang điểm, thật sự tạo cảm giác khác nhau một trời một vực, nàng vẫn tưởng rằng Bách Lý Thanh và Bách Lý Lạc là anh em sinh đôi khác trứng, thì ra là sinh đôi cùng trứng.

Hoa nở hai đóa, một đóa ngưng tụ từ linh khí đất trời, một đóa là tập hợp tà khí trời đất.

Trên thái dương, đuôi lông mày hắn không còn hoa văn trọng tử hoa mỹ thâm trầm nữa, nhìn có vẻ không quá yêu dị, bạch y thắng tuyết thế này ngược lại còn giống giai công tử trần thế, phong thái như tiên, giẫm Tư Lưu Phong cũng thích mặc đồ trắng, cũng dùng một bộ đồ trắng vang danh kinh thành xuống đến đất.

Chỉ là, lần đầu tiên nhìn thấy Bách Lý Thanh như vậy, tuy rằng hơi thở, ánh mắt, thậm chí xúc cảm thân thể đều rất quen thuộc, nhưng gương mặt này, ừm…

Tây Lương Mạt không nhịn được thầm nghĩ, quá kỳ quái rồi, người không ra người, yêu không ra yêu, đây rõ ràng là nhân yêu (~gay) mà, nói quái cũng không quái, mà xấu cũng không xấu!

Vẫn là dáng vẻ lão yêu ngàn năm biết ăn thịt người lúc trước hợp hơn.

“Người không ra người, yêu không ra yêu…”

Âm thanh lạnh như quỷ của Bách Lý Thanh giống như đang kiềm chế cái gì vang lên trên đỉnh đầu Tây Lương Mạt: “Xấu à?”

Tây Lương Mạt hết hồn, lập tức bịt miệng, sao nàng có thể thốt lời từ tận đáy lòng ra thế được.

Nàng vội vàng liếc nhìn Bách Lý Thanh một cái, quả nhiên thấy cơ trên mặt Cửu Thiên Tuế điện hạ đã hơi giật giật, đôi mắt tối tăm u ám đến mức giống như không một tia sáng nào có thể tồn tại trong đó khiến người ta nhìn mà lạnh sống lưng.

Xong đời, trong thiên hạ này, tên này nếu tự nhận lòng dạ hẹp hòi, thích ghi thù đứng thứ hai thì tuyệt đối không có kẻ thứ hai nào dám nhận đồng hạng.

Nhất là chính nàng lúc này còn ở trong phạm vi công kích của đại yêu nghiệt, phải làm sao bây giờ?

“Bản tọa rất xấu, hử?” Giọng nói âm trầm và hậm hực của Bách Lý Thanh vang lên trên đỉnh đầu nàng.

Suy nghĩ của Tây Lương Mạt nhanh chóng xoay chuyển, còn chưa kịp nghĩ ra phải làm sao thì nụ cười đáng sợ trên khóe môi Bách Lý Thanh lại sâu hơn mấy phần: “Bản tọa là nhân yêu, còn là lão yêu ngàn năm biết ăn thịt người?”

Tây Lương Mạt vuốt trán, làm bộ mệt mỏi yếu đuối: “A… Gia, ngươi đã về rồi, hôm nay tiến cung mệt quá đi mất.”

Dứt lời, nàng ôm chặt lấy cổ Bách Lý Thanh, chỉ sợ hắn đột nhiên buông tay làm cái mông mình rơi xuống đất nở hoa, ngoài mặt làm bộ như không có chuyện gì: “Xem phu quân thế này chắc là đã tắm rửa rồi, chúng ta đi ngủ sớm chút đi.”

Bách Lý Thanh nhìn tiểu hồ ly bám trên người mình làm bộ “có chuyện gì sao, không có chuyện gì thì tối rồi, nên đi ngủ sớm”, khóe môi tinh xảo nhếch lên, sau đó hai tay siết chặt đổi hướng cho Tây Lương Mạt, ôm eo nàng đẩy nàng lên cao, tựa vào cây cột màu đỏ bên cạnh, thân mình thì chen vào giữa hai chân nàng, cười cười ngẩng đầu nhìn nàng: “Thế nào? Ở bên cạnh nhân yêu ăn thịt người như bản tọa cũng ngủ được à? Không sợ nửa đêm bản tọa lột ra xé thịt, nhai ngươi đến cả xương cũng không còn à?”

Loại tư thế này, quá kỳ quá và nguy hiểm…

Bản tọa?

Ngay cả tự xưng cũng thay đổi rồi.

Ừm, xem ra hắn giận thật, hiếm khi nào nàng tung ra đòn sát thủ làm nũng buồn nôn nhưng rất hữu dụng này, thế mà giờ cũng vô dụng.

Tây Lương Mạt nở nụ cười dịu dàng, tính lừa dối qua cửa: “Phu quân, ngươi đang nói gì thế, vi thê nghe không hiểu.”

“Nghe không hiểu?” Bách Lý Thanh cười lạnh, nắm cằm nàng nói: “Cùng giường cùng gối lâu như vậy mà nương tử không nhận ra phu quân của mình, là vi phu quá thất bại, hay là…”

Hắn ghé sát vào môi nàng, nguy hiểm nói: “Hay ngủ nha đầu hư hỏng nhà ngươi chưa đủ nhiều… vẫn còn thiếu?”

“Thiếu… cái gì?” Tây Lương Mạt bị hắn ép chặt lên cây cột, sắc mặt đỏ hồng, nghe hắn nói nhất thời chưa phản ứng lại được, yếu ớt hỏi lại.

“Thiếu dâm đãng!” Bách Lý Thanh nói xong, không chút khách khí cắn lên đôi môi nở nang mềm mại của nàng, đầu lưỡi linh hoạt đẩy môi nàng ra, trực tiếp ngang tàng càn quét trong miệng nàng.

“Ưm… Ư!” Tây Lương Mạt không đẩy ra được, tay mềm đặt lên vai hắn, nhắm mắt lại, không nhìn gương mặt luôn khiến trái tim nàng đập loạn nhịp kia.

Trong đầu mắng thầm, thằng nhãi này luôn nói không biết ngượng mồm, cố tình đại yêu nghiệt nói ra những lời vô sỉ này lại có bộ dạng vô cùng tao nhã, ông trời mù mắt rồi.

Khiến tiểu hồ ly bị đè trên tường hít thở không nổi, mặt đỏ tai hồng, thấy nàng ngoan ngoãn hầu hạ Bách Lý Thanh mới buông tay để nàng trượt xuống, còn thèm khát liếm môi dưới, ngón tay dài khẽ nhéo eo nhỏ của nàng, thấp giọng đe dọa: “Lát nữa lại trừng trị ngươi.”

Nha đầu này bình thường nhìn có vẻ không sợ trời không sợ đất, mọi chuyện thành thạo, mặt mềm tâm cứng, nhưng thực chất vẫn còn non, hắn cũng thích nhất được xé nát lớp mặt nạ lạnh nhạt của nàng, nhìn nàng xấu hổ bất an.

Tây Lương Mạt đỏ mặt nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, khó khăn lắm nàng mới vuốt thẳng được lông của đại yêu nghiệt nhà mình, không dám chọc hắn nữa, nếu không người bị dày vò cả đêm, ngày hôm sau không dậy nổi nhất định là nàng.

Chẳng may tính cách tồi tệ của hắn phát tác thì càng không quan tâm, chỗ nào cũng coi là phòng ngủ nhà mình.

Bách Lý Thanh đi qua xem Bách Lý Lạc, vươn tay cầm cổ tay hắn, hơi nhăn mày, sau đó thả cổ tay hắn vào dưới tấm chăn mỏng rồi mới xoay người ngồi xuống tháp mềm trong phòng khách.

Tây Lương Mạt ngoan ngoãn đi theo, rót trà cho hắn.

Bách Lý Thanh nhìn dáng vẻ mỉm cười gian trá của nàng, nheo mắt hừ lạnh: “Được rồi, ngươi làm ra vẻ cho ai xem, trong đầu đừng luôn nghĩ mấy cái ý đồ không nên nghĩ, vi phu không ngại để ngươi thử hết những tư thế được điêu khắc tinh xảo trên cửa sổ tử đàn trong thư phòng của chúng ta.”

Tây Lương Mạt vốn đang nghĩ có nên thả một ít thôi miên tán vào nước trà hay không, miễn cho tối nay phải “phí sức lao động”, nào biết còn chưa ra tay đã bị người ta cảnh cáo. Nhớ tới những bức tranh điêu khắc do nhà điêu khắc thành danh trong ngoài thành khắc lên cửa sổ thư phòng – chín mươi tám kiểu xuân tình, da đầu nàng tê tê, cuối cùng nghiêm túc ngồi xuống bên cạnh Bách Lý Thanh.

Đồng thời hạ quyết tâm, sớm muộn gì nàng sẽ thay hết tất cả đám cửa sổ kia!

“Nghe nói hôm nay Lục Tướng gia ăn mệt ở chỗ bệ hạ, còn do ngươi gây nên?” Bách Lý Thanh nhìn nàng, đột nhiên hỏi.

Tây Lương Mạt tự rót trà cho mình, mỉm cười: “Lục Tướng gia đứng trong triều quá lâu rồi, luôn thuận buồm xuôi gió, không khỏi hơi nhàm chán đúng không.”

“Nha đầu nhà ngươi, tính tình lúc nào cũng chi li tính toán, có điểu lão Lục Thừa Tướng kia, nếu không một lần hoàn toàn hạ hắn, đánh vào trong bùn thì hắn sẽ gây nên không ít chuyện cho ngươi, lần sau trước khi ra tay với hắn tốt nhất nên báo với ta một tiếng.” Bách Lý Thanh thản nhiên nói.

Tây Lương Mạt ngẩn ra, sau đó hơi chút nghi hoặc nhìn Bách Lý Thanh: “Ngươi ở trong triều nhiều năm như vậy, vì sao không trực tiếp loại bỏ Lục Thừa Tướng?”

“Loại bỏ?” Bách Lý Thanh nhíu mày, tao nhã cầm chén trà nhấp một ngụm quân sơn ngân châm, giữa làn hơi nước làm cho người ta không thấy rõ vẻ mặt hắn: “Lục Thừa Tướng vốn xuất thân nhà họ Lục ở Nam Dương, năm đó khi Hoàng Đế còn là hoàng tử đã là phụ tá đứng đầu nhiều năm, những năm qua, tuy thời gian hắn gặp Hoàng Đế bệ hạ không nhiều nhưng Hoàng Đế vẫn có phần tin tưởng hắn, hơn nữa hắn còn là cữu cữu của Thái Tử điện hạ, không ít âm thầm bồi dưỡng và lôi kéo thế lực, cộng thêm…”

Bách Lý Thanh hơi dừng, thản nhiên nói: “Tuy Hoàng Đế bệ hạ sủng hạnh ta, nhưng nếu ta hoàn toàn không có đối thủ trong triều, Hoàng Đế bệ hạ sao có thể yên tâm để mặc ta đến bây giờ, còn nắm đại quyền trong tay? Nên…”

“Nên Hoàng Đế cần một người làm đối thủ của gia, cho nên để lại một số đối thủ hiểu biết lẫn nhau, ví dụ như Lục Tướng gia, ví dụ như vị phụ thân kia của ta, phải không?” Tây Lương Mạt nhấp một ngụm trà, tiếp lời hắn.

Đối với người như Bách Lý Thanh mà nói, nếu không thể nắm trong tay kẻ địch thì hắn sẽ không giữ lại đối phương đến tận bây giờ.

“Đương nhiên, còn một khả năng nữa, chính là ngươi đang đùa với lửa.” Tây Lương Mạt bỗng nâng tầm mắt, lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo và lạnh lùng như một thanh dao nhỏ sáng như tuyết.

Bách Lý Thanh thoáng dừng bàn tay cầm chén, nhìn về phía nàng, một lát sau hắn bỗng cười khẽ: “Nha đầu, không thể không nói ngươi ngày càng hiểu vi phu, đùa với lửa có gì không tốt? Nếu lúc nào cũng không có ai là địch thì còn gì thú vị nữa? Gia thích nhất nhìn những kẻ đó nhảy như cào cào dưới tay gia, bọn chúng cứ tưởng việc mình làm không có gì sơ hở, tâm cơ thâm trầm, không biết tai vách mạch rừng, nếu muốn người không biết trừ khi mình đừng làm. Gia còn thích nhất nhìn bọn chúng bày trò bố cực, chuyện tới trước mặt rồi bỗng nhìn thấy bông sen máu và trường đao của Tư Lễ Giám, biểu cảm từ kinh hoàng mất khống chế, đến mờ mịt rồi sợ hãi tức giận, cuối cùng tuyệt vọng, thật sự cực đã nghiền.”

Tây Lương Mạt thấy biểu cảm khi Bách Lý Thanh nói cực kỳ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng trong mắt thì lóe lên ngọn lửa hưng phấn và khát máu, nàng cảm thấy không còn gì để nói nữa.

Gia, thật ra ngài thích cảm giác sung sướng khi khống chế lòng người, giẫm lên lòng tự tôn của người khác phải không?

Cho nên mới tình nguyện “nuôi” nhiều đối thủ, không có đối thủ thì phải bỗi dưỡng cho có đối thủ, để thỏa mãn ham mê quỷ quái máu lạnh của ngươi phải không?

Loại lời nói ném đá đại hội này Tây Lương Mạt không nói ra, chỉ lắc đầu ra vẻ không đồng ý: “Tục ngữ nói đi đêm lắm có ngày gặp ma, kẻ nghịch lửa có ngày bị lửa đốt, nếu nhiều lần làm chuyện thế này, dù nanh vuốt của Tư Lễ Giám có nhiều cũng khó đảm bảo có một ngày có chỗ gia không thể chú ý tới, ví dụ như Thiên Lý Giáo và cha con Tư Lưu Phong, nếu năm đó ngươi hoàn toàn chén ép Đức Vương phủ xuống thì đã không có chuyện sau này.”

Con người dù sao cũng sẽ có lúc sơ sẩy, giống như Thiên Lý Giáo, lúc trước chẳng phải Tư Lễ Giám hoàn toàn không để vào mắt hay sao?

Rất lâu còn chưa điều tra ra giáo chủ của bọn chúng là ai, thậm chí sau cuộc hỗn loạn Thu Sơn, sau trận đấu giành khôi thủ, lại tới Thiên Lý Giáo được Tư Lưu Phong che giấu xâm nhập hoàng cung ý đồ vây sát bọn họ, chẳng phải một ví dụ rất tốt đấy thôi?

Bách Lý Thanh nhìn Tây Lương Mạt, bỗng cười cười nói: “Đấy là vì lúc trước còn chưa gặp ngươi, khi một mình, thế nào cũng không sao, nếu thua thì do ta quá tự phụ, vô dụng, không trách được người khác, nếu có kẻ có bản lĩnh giết Cửu Thiên Tuế này thì cũng thú vị…”

Lời nói còn lại bị đầu ngón tay Tây Lương Mạt chặn lại trong môi.

Ngón trỏ và ngón giữa của nàng đặt trên đôi môi mỏng của hắn, lẳng lặng nhìn hắn: “Nhưng mà, nay ngươi và ta đã thành thân, ngươi đã hứa với ta, mạng của nươi chỉ có thể mất trong tay ta, chưa quên chứ?”

Bách Lý Thanh nhìn cô gái trước mặt, ánh nến ấm áp chiếu xuống gương mặt nàng những cái bóng, làm cho đôi mắt nàng càng có vẻ yên tĩnh và trong sáng, hắn nương đó cầm lấy bàn tay trên môi mình, mở miệng nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay nàng: “Chưa quên, sẽ không quên.”

Tây Lương Mạt nhìn hắn, yên lặng nhấn mạnh từng chữ: “Nhớ lấy lời ngươi nói. Nếu không, ngay sau khi ngươi chết ta sẽ gả cho nam nhân khác, sinh vài đứa nhỏ, vinh hoa cả đời, phúc lộc song toàn, vĩnh viễn không nhớ tới ngươi nữa.”

Bách Lý Thanh nghe vậy đáy lòng không nhịn được bốc lửa, sau đó không kiềm chế được thấp giọng cười nhạo, nha đầu này, luôn biết nói thế nào để kích thích hắn.

“Ngươi không thể nói vài câu như vì ta thủ tiết cả đời, hoặc sinh tử tướng tùy gì đấy à?”

Tây Lương Mạt nhìn hắn, cười khẩy, nói chắc như đinh đóng cột: “Nằm mơ!”

Bách Lý Thanh không nhịn được phải nhíu mày, mắt tóe lửa: “Ngươi…”

Tây Lương Mạt bỗng đứng dậy ngồi vào lòng hắn, ngửa đầu nhìn hắn, trong đôi mắt mềm mại, ấm áp như nước có một thứ cảm xúc có thể gọi là cầu xin, đối lập với lời nói lạnh như băng của nàng: “Nếu không muốn kết thúc như thế thì vình viễn đừng quên, ngươi vĩnh viễn chỉ có thể chết trong tay ta.”

Bách Lý Thanh chưa từng thấy Tây Lương Mạt mềm yếu như thế, trong ánh mắt như có hằng hà gợn sóng, sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên đầu nàng, nói như trêu đùa: “Ta nhớ rồi, nếu có kẻ không biết điều dám cướp cái quyền đấy của nha đầu nhà ta, ta nhất định gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ, bất kẻ sống chết, được không?”

Những lời nàng nói còn chọc đúng chỗ đau của hắn hơn bất cứ uy hiếp dụ dỗ nào.

Bách Lý Thanh ôm Tây Lương Mạt vào lòng giống như ôm bảo vật mình yêu thích nhất, cẩn thận và nhẹ nhàng, cằm đặt trên đỉnh đầu nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu.

Lúc trước có lẽ không nên mạnh bạo chiếm lấy nha đầu nhìn như dịu dàng uyển chuyển, thật ra cực kỳ xảo quyệt này, giờ mới nếm mùi đau khổ.

Con người luôn có lòng tham, nếu lúc đó không nếm được mùi vị ngọt ngào đến vậy thì còn có thể tự mình lưu đày, không sợ sống chết, nay trong lòng ôm ấm ngọc ôn hương, làm cho hắn sinh ra ý nghĩ lưu luyến nhân thế.

Nàng giống như kiếp của hắn, là sóng biển vạn trượng, đời này không độ qua được, cũng không muốn độ qua.

Bách Lý Thanh buông đôi mắt kim phượng, ngón tay thon dài như ngọc chậm rãi vuốt mái tóc đen của người trong lòng.

Tây Lương Mạt tựa vào lòng hắn, nghe tiếng tim đập ổn định của hắn, cảm nhận những cái chạm thật nhẹ của hắn, như một vò rượu ngon vùi sâu trong lòng đất, bình thường không nhìn thấy, chỉ cần mở ra sẽ khiến người ta say mê không muốn tỉnh.

Nàng không khỏi nhếch khóe môi nở nụ cười hài lòng, chậm rãi suy nghĩ lời hắn nói.

Bất kể sống chế?

Ừm, lời này rất thú vị đấy.

Bất kể sống chết, tất cả thân thể và linh hồn của ngươi chỉ có thể đặt trên đầu ngón tay ta.

Nàng thích những lời ngon tiếng ngọt dữ tợn mang theo một chút vị máu này.

Hai người ngồi trên tháp mềm ôm nhau rất lâu, hưởng thụ thời gian yên bình hiếm có.

Cho đến khi gió đêm ngoài cửa sổ thổi vào, một chút ướt át chạm qua mặt nàng, Tây Lương Mạt vươn tay khẽ kéo đuôi tóc hơi ẩm của hắn, nghịch trên ngón tay một lúc rồi bỗng hỏi: “Vừa gội đầu à?”

Bách Lý Thanh nhắm hai mắt thản nhiên “ừ” một tiếng, thuận tiện ra hiệu bằng tay một cái với cửa sổ, sau đó một bóng đen thoáng qua, không lâu sau trên bàn xuất hiện một bầu rượu nho nhỏ và mấy đĩa điểm tâm.

Tây Lương Mạt ngửi thấy mùi rượu, ngẩng đầu nhìn rượu và đồ ăn trên bàn, phát hiện đều là những thứ mình thích ăn, nàng vươn tay nhéo một miếng bánh lục ngọc, vừa nhấm nháp hương vị trong veo trong miệng vừa nheo mắt cười một tiếng thỏa mãn: “Ngươi cũng biết sai phái người khác thật đấy.”

Xem động tác gọn gàng của Mị Nhị thì tuyệt đối không phải lần đầu tiên làm chuyện bưng trà đổ nước này.

Bách Lý Thanh tao nhã cầm một cái chén bạch ngọc, rót rượu uống: “Đương nhiên rồi, người vốn là để dùng, thuộc hạ tự có công dụng của thuộc hạ, nha đầu ngươi đương nhiên dùng để yêu thương trên giường.”

Tây Lương Mạt vốn định nghe hắn phát biểu vài câu cao kiến trong việc dùng người, ai ngờ nghe được một câu như vậy, bị nghẹn miếng bánh lục ngọc trong miệng, vừa ho khan vừa tức giận trừng hắn, vị gia này cứ ba câu là lại nhắc đến chuyện giường chiếu, kiếp trước là cái giường à?

Thấy gương mặt nhỏ nhắn của Tây Lương Mạt nghẹn đỏ, Bách Lý Thanh buồn cười cười lên, hắn cứ thích đùa nha đầu này, miễn cho nàng cả ngày ra vẻ bà cụ non. Cố tình hắn da dẻ như ngọc, mắt phượng mày ngài, dáng hình tinh xảo, cho dù có vẻ xảo trá nhưng dưới ánh nến vẫn mê người cực kỳ.

Tây Lương Mạt nhìn hắn, bỗng nói nhỏ: “Thật ra ngươi không cần tô son, thật sự đẹp mắt, tô son lên ngược lại không biểu hiện được vẻ… vẻ…”

Tây Lương Mạt nghĩ nghĩ, phát hiện mình không có từ gì để miêu tả dáng vẻ hiện tại của Bách Lý Thanh là rất đẹp, những thứ quá mức xinh đẹp là không còn từ ngữ nào có thể hình dung được.

Bách Lý Thanh nghe vậy cúi đầu nhấp một ngụm rượu, cười cười nói: “Dáng vẻ hiện giờ của ta rất đẹp mắt phải không, rất giống A Lạc phải không? Nhưng mà, nếu ta nói ta tuyệt đối không thích bề ngoài hiện tại của mình thì sao?”

Tây Lương Mạt sửng sốt nhìn về phía Bách Lý Thanh, tóc hắn đen như nhung, mặt mày như có ánh sáng dịu nhẹ, nhưng càng nhiều là một làn sương mờ tựa biển sâu không thấy đáy, hắn chậm rãi nói: “Nếu ta nói ta muốn bóc gương mặt này xuống từng chút một, thích có một bộ mặt máu me nhầy nhụa thì sao?”

Tây Lương Mạt khó hiểu nhíu mày, cười nhạo: “Gia, ngài đang nói đùa đấy à?”

Loại người tự phụ và kiêu căng như Bách Lý Thanh, vạn phần tự tin kiêu ngạo về dung mạo của mình, làm sao có thể thích một gương mặt đầy máu, càng làm sao nỡ xuống tay với gương mặt mình.

Bách Lý Thanh nhìn nàng như vậy cũng cười khẽ uống thêm một chén rượu: “Không tin phải không? Đúng thế, ta cũng không tin. Gương mặt này gần như có thể nói là hoàn mỹ, mang tới cho ta vinh quang vô thượng, nắm giữ đại quyền sinh sát trong thiên hạ, không kẻ nào dám cướp danh tiếng của ta, ta làm sao nỡ dễ dàng tổn thương nó. Có người nói ta cực giống mẫu thân ta, có thể nói nó là kỷ niệm cuối cùng mà mẫu thân ta để lại cho ta, cho nên có thể nào dễ dàng bỏ qua.”

Tây Lương Mạt nhìn hắn, sau đó buông tầm mắt rót một chén rượu cho hắn, nhẹ giọng nói: “Ta tin.”

Dưới cái bóng tiếng tăm lẫy lừng là vô số mệt mỏi, đối với nam tử mà nói mỹ mạo vốn không phải là chuyện cần và chuyện tốt, chưa nói đến một đôi thiếu niên song sinh không có chỗ dựa.

“Nếu ta đoán không nhầm, A Lạc biến thành như bây giờ là có liên quan tới mẫu thân kia của ta, chỉ sợ cũng có liên quan tới dung mạo của hắn phải không?” Tây Lương Mạt nhẹ giọng nói.

Cổ có Lan Lăng Vương dùng mặt nạ che mặt đối diện với thiên quân vạn mã, kim có Bách Lý Thanh trên mặt tô son dày, cũng giống như chiếc mặt nạ của Lan Lăng Vương, che đi hào quang như thần, chỉ để lại một thân sát khí tu la, đối diện với mười trượng lụa đỏ, giết chóc khôn cùng.

Bách Lý Thanh khép hờ đôi mắt, thản nhiên nói: “Đó là do hắn gieo gió gặt bão, tên ngu ngốc kia luôn nghĩ người trong thiên hạ đều lương thiện, nghĩ những chân tình mà bản thân trao ra đều do người ta không cố ý mà thôi, vô duyên vô cớ phí phạm gương mặt này.”

Tây Lương Mạt tiện tay nhặt lọn tóc ẩm ướt của hắn vòng vòng nghịch trên đầu ngón tay, nhẹ gióng nói: “Mỗi người đều có sự kiên trì của mình, lúc đó chẳng phải ngươi cũng vậy đấy thôi. Mọi người đều nói ngươi chuyên quyền độc đoán, xa hoa lãng phí thành tánh, trấn áp phe đối lập, tham nịnh tàn bạo, không để ý tới sự sống cái chết của dân chúng. Nhưng ta không hểu, vì sao một người tư lợi, lạnh lùng tàn bạo như ngươi vì sao phải trưng thuế đầu người của dân chúng, vì sao phải giám thị bách quan; có kẻ tham nịnh lại quá mức vô năng thì sẽ cướp đoạt tiền tài của hắn, giam vào nhà tù Tư Lễ Giám, rồi không bao lâu sau tiền để sửa đê đào mương trong bộ Công vốn thiếu thốn sẽ nhiều hơn không ít; còn những người tham món lợi nhỏ nhưng có khả năng thì ngươi hết sức đề bạt; ở trong bộ Hộ thì từ chân chạy đến Thị Lang bộ Hộ đều là đám cứng xương thích đối nghịch với ngươi nhất, không biết nể mặt ai bao giờ?”

Nàng thoáng ngừng, nhìn hắn thản nhiên nói: “Và cả chiến trận biên cương, bất kể là với Hách Hách hay Tây Địch, Khuyển Nhung, sau khi khó khăn thắng trận, ngươi dốc hết sức chủ hòa, liên tiếp dùng mười hai kim bài triệu hồi cha ta trở về, người người đều nói ngươi ký kết hiệp ước với ngoại quốc, bằng lòng hàng năm tiến cống, không chiến mà hàng, làm mất chủ quyền làm nhục đất nước. Có điều bọn họ không biết, bệ hạ đăng cơ đoạt vị công phạt vô số, lên ngôi mới vài năm đã chinh phạt khắp nơi, sau này lại đột nhiên không để ý tới chính sự, chiến sự sớm đã khiến dân chúng trôi dạt khắp nơi, quốc khố trống rỗng, đạo tặc thành đàn, lưu dân khởi nghĩa, rung chuyển bất an, trong ngoài khốn đốn?”

Theo những lời nói nhẹ nhàng của Tây Lương Mạt, Bách Lý Thanh chậm rãi buông chén rượu trong tay, nhìn nàng rất lâu, sau đó không nhịn được nở nụ cười, Tây Lương Mạt cảm nhận được cơn chấn động nhẹ trong ngực hắn, chỉ nhìn hắn, không nói gì nữa.

Bách Lý Thanh nhìn nàng, ánh mắt ung dung: “Bị ngươi nói như vậy chính ta cũng phải cảm động, vì sao trước kia ta không phát hiện thì ra chính mình yêu nước thương dân vậy nhỉ?”

Tây Lương Mạt nhìn dung nhan mê hoặc của hắn dưới ánh đèn chập choạng, lẳng lặng nói: “Không phải ngươi yêu nước thương dân, mà ngươi đã quen hoàn thành những việc thuộc trách nhiệm của ngươi.”

Nụ cười của Bách Lý Thanh càng tăng lên, như nở rộ giữa đêm tối mờ mịt: “Nếu nước không còn, dân không tại, nếu quốc đô thất thủ, ta lấy cái gì để vui vẻ giữa trò chơi đấu thú này nữa?”

Tây Lương Mạt nhìn vào mắt hắn, không nói thêm gì nữa.

Nàng biết hắn không muốn thừa nhận, cũng không muốn người ta nhận ra những điều này, thậm chí ngay cả chính hắn cũng mâu thuẫn. Bởi cho dù quốc gia này thuộc về những người hắn căm hận nhất, nhưng hắn vẫn lẳng lặng dùng cách của mình để che chở quốc gia vạn dân này.

Bất kể thủ đoạn và quá trình tanh máu thế nào, nàng chỉ trông thấy, quốc gia đổ nát này ở trong tay hắn ít nhất có thể giữ được cơ bản nhất định, tất cả mâu thuẫn giai cấp chưa từng phát triển đến mức gay gắt không thể điều hòa.

Tai mắt của Tư Lễ Giám trải khắp thiên hạ, ngoại trừ thám thính những tin tức hắn cần, diệt trừ đối lập, thì cũng là để giám sát quan lại tàn ác, dị động của tà giáo, phản loạn của phiên vương, không phải sao?

Nay đế quốc khổng lồ này nằm trong tay một người lạnh lẽo, căm hận nó, mà vẫn vận hành một cách vững vàng nhất.

Đây giống như một sự nghịch biện lớn nhất và cũng hoang đường nhất.

Tây Lương Mạt nhìn Bách Lý Thanh khép hờ hai mắt, gương mặt hắn bao trùm một mảnh tĩnh lặng, chỉ tao nhã phẩm rượu.

Nàng thở dài một tiếng trong lòng, cũng cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, tựa vào lòng hắn nhẹ giọng nói: “Từ bi cũng được, tàn khốc cũng được, ta chỉ muốn ngươi biết, mặc kệ ngươi làm gì, người ta gả cho là Bách Lý Thanh, thì tương lai bất kể là một đường gai góc, nửa đời bêu danh, ta vẫn sẽ cùng ngươi đi tiếp.”

Bàn tay cầm chén bạch ngọc của Bách Lý Thanh hơi dừng, lẳng lặng nhìn thiếu nữ nằm trong lòng mính, đáy mắt như biểu sâu bát ngát thăm thẳm.

Hắn không ngờ cuộc đời này còn có người nhìn rõ hắn đến mức này, người có nhãn giới như vậy lại là một thiếu nữ.

“Không phải ngươi nói sẽ không thủ tiết vì ta à?” Tay hắn muốn đặt lên gương mặt nàng, cuối cùng lại dừng trên vòng eo tinh tế của nàng, siết chặt nàng, cho nàng dựa sát vào mình.

Tây Lương Mạt vẫn bình tĩnh gật đầu như trước, rồi lại ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt hoàn toàn đương nhiên, “Cho nên ta mới nói, nếu ngươi không chết trên tay người khác thì ta sẽ cùng ngươi, nếu ngươi thất hẹn thì cũng đừng mơ ta trung trinh gì đấy.”

Nàng không họ Vương, cũng không tên Bảo Xuyến, cho nên sẽ không vì một người đàn ông mà khổ sở chờ mười tám năm.

Bách Lý Thanh nhìn nàng, bỗng xoay người đặt nàng phía dưới, cúi đầu hung hăng cắn lên môi nàng: “Nha đầu thiếu dạy dỗ này.”

Tây Lương Mạt vươn tay ôm lấy bả vai hắn, nhắm mắt lại, nhận lấy nụ hôn vừa bá đạo vừa dịu dàng của hắn, để lại dấu son môi dịu dàng của mình trên mặt hắn.

Không có màu son yêu dị che phủ, hắn dưới ánh nến, mặt mày diễm lệ tựa xuất trần cũng khiến người ta cảm thấy đau lòng.

Advertisements

21 thoughts on “[Quyển 2 – Chương 10b] Hoạn phi thiên hạ

  1. thanks Sâu lâu lắm rồi mới có một chương cảm động thế này đọc mà trong lòng cứ như nước ấm đang chảy vậy không ngờ A Cửu có đôi lúc cũng giống như những nam nhân bình thường như thế này.

  2. thứ hắn dùng là thuốc màu trọng tử thạch cực kỳ sang quý vào hiếm thấy ~> và
    bạch y thắng tuyết thế này~> trắng
    Không sợ nửa đêm bản tọa lột ra xé thịt~> da
    có điểu lão Lục Thừa Tướng kia ~> điều
    Gia còn thích nhất nhìn bọn chúng bày trò bố cực ~> bố cục
    không có đối thủ thì phải bỗi dưỡng cho có đối thủ ~> bồi
    mạng của nươi chỉ có thể mất trong tay ta ~> ngươi
    Nếu không muốn kết thúc như thế thì vình viễn đừng quên~> vĩnh
    gặp quỷ giết quỷ, bất kẻ sống chết ~> bất kể
    Nhưng ta không hểu ~> hiểu
    lẳng lặng nhìn thiếu nữ nằm trong lòng mính ~> mình

    tôi không hiểu phần này là sao?: “ở trong bộ Hộ thì từ chân chạy đến Thị Lang bộ Hộ đều là đám cứng xương thích đối nghịch với ngươi nhất, không biết nể mặt ai bao giờ?”, đối nghịch với Cửu gia thì được cái gì?

    1. Tôi khẳng định đoạn đấy không edit sai, tại thấy khó hiểu nên đọc đi đọc lại mấy lần, tra từ các kiểu. Chắc ý là, lão đề bạt người tham tiền nhưng có khả năng, còn người trong bộ Hộ là người đối nghịch với lão nên soi mói những người kia, không để những người kia từ tham tài nhỏ thành tham tài lớn, tôi cứ “não bổ” vậy đi, chứ ngoại trừ raw bị sai còn đâu thì ko hiểu nó sai chỗ nào :))

      1. nhờ “Chắc ý là, lão đề bạt người tham tiền nhưng có khả năng, còn người trong bộ Hộ là người đối nghịch với lão nên soi mói những người kia, không để những người kia từ tham tài nhỏ thành tham tài lớn” mà tôi hiểu đại khái rồi, tks cô nhoa :*

  3. Uí giời ơi~~~ Mãi mới có một chương toàn lời ngon ngọt thế này. Mấy chương trước toàn ngọt ngào đc 2p đã đấu khẩu rồi.
    Lão Cửu mệt mỏi bỏ xừ, trước ko có Mạt nhi nên ko cảm thấy, cứ trì độn mà qua ngày, bây giờ lập gia có vợ rồi mới biết mệt, hắc hắc, trước lão cứ thích đùa với lửa, bây giờ mới thấy phiền phức. Nhưng mà lão cũng vất vả, trong khi một lũ ngụy quân tử chỉ biết đua đòi quyền lực thì kẻ chân tiểu nhân như lão lại phải ra sức ổn định triều chính, an ổn dân chúng rồi còn nghị hòa đủ các kiểu nữa. Lão ko làm vua thì đúng là ko công bằng!!!

  4. các cô thật là nhanh à =.=” mới mấy nhiêu mà đã mười mấy c còm men rầu. chương này cô Sâu nhiều lỗi lắm nhá. may có Nguyễn Linh chì ra trc rồi t k chỉ lại nữa.
    Lâu lắm rồi t k đọc chương nào nó ngọt như chương này. cảm giác rất ấm áp. đây cũng là một trong những phần t cảm nhận đc rõ nhất tình cảm Tiểu Mạt dành cho A Cửu. cứ muốn thấy 2 người ntn cơ. nghĩ đến viễn cảnh mấy chương sau thật lộn cmn ruột mà ><

Đã đóng bình luận.