[Quyển 2 – Chương 73 (Hạ)] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Pink Lady & LinhMaroon
Truyện được đăng tải miễn phí tại: 
http://thanhdaocac.com

[Quyển 2 – Chương 73 (Hạ)]

Khi Liên công công rời đi, dặn mọi người tránh xa một chút, đừng làm phiền Bách Lý Thanh, rất nhanh, trên đảo giữa hồ không còn tiếng người.

Bách Lý Thanh lẳng lặng ngồi bên hồ, đầu ngón tay chậm rãi gảy dây đàn, mặt trời dần ngả về tây, ánh chiều tà dần nhuộm đỏ bầu trời, cũng nhuộm nước hồ xanh ngắt thành màu đỏ như máu, phản chiếu trong đôi mắt đen láy của hắn, một sự hòa hợp kỳ dị, giống như hoa bỉ ngạn nở trên mặt nước đen của sông Minh.

Cũng giống như một vệt đỏ bắn vào trong mặt nước u ám, tóe lên nở tung thành một bông hoa đoạt hồn.

Hắn bỗng ngừng động tác ở đầu ngón tay, yên lặng nhìn hồ nước, sóng nước lóng lánh đỏ rực như vỗ vào mắt hắn, vẻ mặt Bách Lý Thanh từ trầm tĩnh chậm rãi hiện lên một tia dữ tợn, đầu ngón tay bất giác nắm chặt dây đàn.

“Pằng!”

“Pằng pằng pằng!”

Dây đàn không chịu nổi lực mạnh từ đầu ngón tay Bách Lý Thanh nên đứt tung, khi đứt cắt qua đầu ngón tay tỉ mỉ giữ gìn của hắn, chảy ra vài giọt máu, nhỏ lên mặt đàn, giống như cánh hoa anh đào đỏ tươi rơi xuống, nhìn mà ghê người.

Nếu có người đi qua nơi đây, nhất định nghĩ rằng mình đã trông thấy mặt hồ tách ra, mở đường đi thông giữa ma giới và nhân gian giữa lúc hoàng hôn, bởi vậy ma quỷ tràn ra, bạo khí dữ tợn tỏa ra bốn phía, trong vòng một trăm mét biến thành tử địa.

Cho đến khi…

Một đôi tay cũng thon dài trắng nõn xoa tay hắn, sau đó đối phương thật cẩn thận nâng tay hắn lên, đặt bên miệng mình nhẹ nhàng thổi, vừa thổi vừa thì thầm: “Không đau, phù phù sẽ hết đau.”

Đôi mắt ma quỷ kia khi đối diện với gương mặt giống hắn như đúc, đầu tiên cứng đờ, sau đó dần dần trở nên bình tĩnh trong những tiếng thì thầm khe khẽ của đối phương: “Không đau, phù phù…”

Cuối cùng Bách Lý Thanh cũng bình tĩnh lại, nhìn vào đôi mắt trong vắt của đối phương, hắn lạnh nhạt nói: “Ngươi tới đây làm gì? Ai để ngươi lên đây?”

Bách Lý Lạc nhìn dáng vẻ hắn, dường như thở phào nhẹ nhõm, cười cười có chút sợ hãi: “Thanh Nhi đừng giận, Thanh Nhi tức giận nhìn rất đáng thương, khiến ta rất đau lòng.”

Rất đáng thương?

Hắn thật sự là lần đầu tiên nghe thấy có người nhìn thấy hắn tức giận mà lại cảm thấy hắn đáng thương.

Nhưng chính Bách Lý Thanh cũng không ý thức được màu đỏ tươi trong mắt hắn đã dần chìm nghỉm trong đôi mắt đen sâu không thấy đáy, trở lại vẻ bình tĩnh lạnh nhạt thường ngày, hắn nhếch khóe môi: “Đồ ngốc này, ngoại trừ thương hại người khác ngươi còn biết làm gì nữa? Người trong thiên hạ đều đáng thương, ngươi có thể thương hại hết được không?”

Bách Lý Lạc lấy ra chiếc khăn tay trắng thêu hoa lan từ trong lòng, hắn nhìn nhìn, dường như có chút luyến tiếc nhưng vẫn dùng để quấn quanh ngón tay bị thương của Bách Lý Thanh, vừa quấn vừa thì thầm: “Lạc Nhi không có thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, cho nên Lạc Nhi chỉ thương hại những gì mình nhìn thấy được, giống như Thanh Nhi, tay Thanh Nhi đang chảy máu, rất đáng thương.”

Bách Lý Thanh có chút buồn cười vì ngôn từ non nớt của Bách Lý Lạc, vẻ mặt hắn có thêm một chút ấm áp, miệng lại vẫn cười nhạo: “Đồ ngốc nhà ngươi mới đáng thương, thế nào, lại đi đâu trộm khăn thêu xấu xí của nữ nhân thế này, còn không nỡ dùng nữa.”

Khăn này vừa nhìn đã biết là của nữ tử, hơn nữa cô gái này thêu rất kém, tuy nhìn miễn cưỡng coi như tinh tế nhưng trong mắt hắn thật sự xấu đến đáng sợ, hoàn toàn không hợp với thẩm mỹ của hắn.

Bách Lý Lạc không ngẩng đầu lên, chỉ vừa giúp hắn băng bó vừa nói: “Đây là Linh tỷ tỷ cho ta, bình thường ta không nỡ dùng, về bôi thuốc xong ngươi phải giặt sạch trả cho ta đấy!”

Bách Lý Thanh nheo đôi mắt ma mị: “Linh tỷ tỷ?”

Lam Linh đã chết một thời gian, lại nhiều năm chưa từng gặp Bách Lý Lạc, làm sao có thể cho hắn khăn, hơn nữa tay nghề của Lam Linh rất tốt, hay là…

Bách Lý Lạc rất không khôn ngoan mà gật đầu: “Ừ, Linh tỷ tỷ không chịu thêu khăn cho ta, ta bám tỷ tỷ rất lâu tỷ tỷ mới thêu cho đấy.”

Vẻ mặt Bách Lý Thanh có chút không vui, đáy mắt có thứ gì đó nguy hiểm thoáng qua, cuối cùng vẫn hung dữ nói: “Được rồi, giặt sạch rồi trả ngươi, ai thèm, xấu chết được.”

Nha đầu Tây Lương Mạt thối kia còn biết làm trò này nữa.

Dưới vẻ mặt hung thần ác sát của hắn, Bách Lý Lạc hừ một tiếng, co đầu rụt cổ như con mèo con bị bắt nạt, nhưng vẫn giúp Bách Lý Thanh băng bó.

Lúc này Bách Lý Thanh mới chú ý tới tóc của Bách Lý Lạc rối tung, còn dính mấy cái lá cây và cỏ khô, buồn cười nhất là, vạt áo từ gấm vân thượng hạng của hắn lệch sang một bên, trong đó còn có một đôi chim sẻ bị thương ở cánh, hai con chim sẻ thò đầu ra, run rẩy mở to đôi mắt đậu đen sợ hãi nhìn đại ma đầu trước mặt.

Có lẽ cái đầu nhỏ của chúng nó không thể hiểu nổi vì sao gương mặt của thần tiên và ma đầu lại giống nhau như đúc.

Bách Lý Thanh nheo mắt lại nhìn đôi chim sẻ một lúc, bỗng nhớ tới cái gì, nhướng mày hỏi: “Gần đây ngươi thường xuyên tới đảo giữa hồ?”

Hắn nhớ hình như Tiểu Thắng Tử từng nói với hắn chuyện này.

Bách Lý Lạc lập tức quên mất mình vừa mới bị Bách Lý Thanh mắng, ngẩng gương mặt hồn nhiên xinh đẹp, cười tủm tỉm nói: “Linh tỷ tỷ nói nơi này có rất nhiều động vật nhỏ, ta có thể làm bạn với bọn chúng, bọn chúng sẽ không bắt nạt Lạc Nhi.”

Bách Lý Thanh nghe vậy, đôi mắt âm mị lại hiện lên vẻ tàn khốc: “Làm sao? Bình thường có người dám bắt nạt ngươi à?”

Bách Lý Lạc vội vàng lắc đầu, hoang mang nói: “Không phải, các tiểu thái giám luôn cười cười chơi với Lạc Nhi, nhưng Lạc Nhi cảm thấy nụ cười của bọn họ quá mệt mỏi, Lạc Nhi cũng không thích, cho nên Linh tỷ tỷ nói chơi với chim nhỏ, chồn nhỏ Lạc Nhi sẽ vui vẻ hơn.”

Bách Lý Thanh nhìn gương mặt thuần khiết xinh đẹp như đám mây phía chân trời của hắn, im lặng.

Hắn bỗng nhớ tới Tây Lương Mạt từng nói A Lạc thuần khiết như giọt nước thánh trong tay quan âm, cho nên càng làm nổi bật lên những màu sắc tối tăm và cảm xúc con người chốn nhân gian, đám tiểu thái giám tuy cung kính với hắn, chơi đùa với hắn, hầu hạ cẩn thận, nhưng không phải từ tận đáy lòng, chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.

Thật sự chẳng bằng chơi đùa với những con vật nhỏ chưa từng được khai sáng trí khôn sẽ càng khiến A Lạc tự tại vui vẻ hơn.

Bách Lý Lạc lấy ra đôi chim non trong vạt áo, vừa vuốt lông cho bọn chúng vừa liên miên thì thầm: “… Linh tỷ tỷ dẫn Tiểu Bạch ra ngoài dâng hương, không biết khi nào mới trở về, Lạc Nhi làm rất nhiều tổ cho chim sẻ trong núi, chờ Linh tỷ tỷ và Tiểu Bạch trở về sẽ nhìn thấy rất nhiều chim non trong tổ, chim non có mẹ, có cha, sẽ không bị bắt nạt như chúng ta.”

Bách Lý Thanh nghe vậy toàn thân cứng đờ, bỗng vươn tay nắm lấy cằm Bách Lý Lạc, ép hắn ngẩng mặt, nói từng chữ một: “Trên thế gian này sẽ không kẻ nào có thể bắt nạt ngươi nữa, ta đã nói ngươi không cần lo lắng nữa.”

Bách Lý Lạc có chút mờ mịt nhìn gương mặt vặn vẹo của Bách Lý Thanh, đột nhiên nở nụ cười, để đôi chim sẻ non vào trong lòng, vươn tay muốn ôm cổ Bách Lý Thanh: “Ừ, ta cũng sẽ bảo vệ Thanh Nhi và Linh tỷ tỷ, không để hai người bị người khác bắt nạt, mọi người đều sẽ bình an, vui vẻ.”

Bách Lý Thanh bị hắn ôm như vậy toàn thân càng cứng nhắc, ngoại trừ Tây Lương Mạt, đã lâu hắn chưa từng được ai ôm như thế, kẻ nào dám to gan lớn mật chạm vào một sợi tóc của Cửu Thiên Tuế?

Hắn để mặc Bách Lý Lạc ôm mình, chỉ thản nhiên nói: “Bình an, vui vẻ… Là Mạt nha đầu nói với ngươi à?”

Đồ ngốc Bách Lý Lạc này mà cũng biết điều này?

Quả nhiên, Bách Lý Lạc dùng sức gật đầu: “Linh tỷ tỷ nói, khi sống quan trọng nhất là vui vẻ.”

Mặc kệ thế nào, Bách Lý Lạc giống như vĩnh viễn không nghe thấy tin tức Lam Linh đã chết, vẫn cố chấp gọi Tây Lương Mạt là Lam Linh.

Độ ấm truyền đến từ trên người Bách Lý Lạc dường như dần dần hòa tan tảng băng cứng trên người Bách Lý Thanh, gỡ ra từng chiếc gai bén nhọn. Vẻ mặt hắn cũng từ cứng nhắc đến bình thản, cuối cùng giơ tay lên, do dự một lát rồi đặt lên vai Bách Lý Lạc, không nói gì, ánh mắt dừng trên mặt trăng mờ mờ treo lơ lửng trên bầu trời còn chưa hoàn toàn tối xuống, ánh mắt xa xăm.

Chuyện đó… tạm thời cứ quên đi.

Có một số việc, một số thứ, nếu thật sự mai một trong dòng thời gian cát phủ, có lẽ là tốt nhất với tất cả mọi người.

Hắn mệt mỏi nhắm mắt lại, khóe môi nở một nụ cười chua chát, đôi khi, thật ra không nhớ rõ bất cứ thứ gì, không biết bất cứ thứ gì như A Lạc cũng… không tệ.

Gió im lặng phất qua mặt hồ, sóng nước lăn tăn, màu máu rút đi, chỉ còn lại ánh trăng chiếu rọi trên hồ nước.

Cảnh im lặng hài hòa hiếm có như vậy không duy trì được bao lâu.

Bên hồ bỗng vang lên giọng nói sắc nhọn biến dạng của nam tử: “Bách Lý Lạc, chim của ngươi… chim của ngươi ỉa bậy!”

Có giọng nói yếu ớt đáng thương nói: “Chó thích ăn phân, chim cũng thích ỉa bậy mà… Thanh Nhi đừng giận, ta lau cho ngươi.”

Giọng nói sắc nhọn đáng sợ đó biến thành bùng phát rít gào: “Lau, lau cái rắm, dính đầy tóc kìa… Ngươi cút xa một chút cho ta, tên ghê tởm người đầy phân chim nhà ngươi… Tiểu Thắng Tử, Tiểu Thắng Tử, thứ đáng chết kia lăn đi đâu rồi!”

Thỉnh thoảng còn xem kẽ vài tiếng chiêm chiếp của mấy con chim sẻ đáng thương.

Tiểu Thắng Tử dùng tư thế của con chó nhỏ bi thương, chân trước chống đất, ngồi xổm bên cạnh một tòa núi giả cắn khăn tay rơi lệ đầy mặt, vì sao người bị tai vạ luôn là hắn?

Một đám cũng ngồi xổm phía sau thì thương hại nhìn Thắng công công chậm rãi đứng lên, cất bước chân nặng nề đi về phía yêu ma nổi giận, à không, là Thiên Tuế gia nổi giận.

— Ông đây là đường ranh giới —

Cũng ở dưới ánh trăng, cách đó ngàn dặm, trong Long Quan cách Trung Kinh không xa, có sói hoang ngửa đầu lên trời hú dài báo hiệu đi săn.

Trong ngọn núi tối đen như mực, có người bỗng ngẩng đầu lên, nheo mắt yên lặng nhìn trăng tròn trên trời, ánh trăng màu bạc soi lên gương mặt hắn, ánh sáng rõ ràng phủ lên hình dáng hắn, có cảm giác lạnh như kim loại.

“Làm sao vậy?” Có tiếng nam tử trầm thấp vang lên phía sau.

Hắn, hoặc nên nói là nàng, quay lại, nhếch khóe môi nói: “Không có gì, chỉ cảm thấy sói ở Long Quan rất thú vị.”

Chu Vân Sinh nhìn gương mặt vốn dịu dàng xinh đẹp của Tây Lương Mạt dưới ánh trăng phản xạ hiện lên cảm giác lạnh như băng rất mê hoặc, không khỏi giật mình, sau đó mỉm cười: “Sói là loài động vật thông minh, tuy hoang dã khó thuần chủng, nhưng nếu gặp được đối thủ mạnh hơn chúng tự nhiên sẽ nhượng bộ lui binh.”

Hắn nghĩ Tây Lương Mạt đang lo lắng hành quân trong núi sâu gặp phải bầy sói ăn thịt người.

Tây Lương Mạt cười thản nhiên, không giải thích, ngược lại thiếu niên áo đen mỹ mạo vẫn không nói gì bên cạnh bỗng cười khẩy khinh thường: “Đó là yếu đuối mới đúng, các ngươi chưa gặp được sói núi ở Tây Địch chúng ta, thế mới gọi là sói.”

Chu Vân Sinh, Tây Lương Mạt liếc nhìn nhau một cái, không nói gì nữa, bọn họ đã quen nghe Long Tố Nhi này mỗi khi gặp chuyện gì cũng phải khen Tây Địch một phen, sau đó khắp nơi chê bai Thiên Triều cái gì cũng không tốt.

Ngay cả người huyên náo như Bạch Khởi lúc đầu còn hứng thú cãi với nó, sau này cũng chịu không nổi, trực tiếp đuổi khỉ bắt chim cho xong.

Long Tố Nhi cảm thấy mình bị coi thường, rất không vui, vốn còn định mắng vài câu nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt băng giá của Tây Lương Mạt, không hiểu vì sao trong lòng bốc lên hơi lạnh.

Cho đến không lâu sau, khi nó ngồi trong xe tù mới biết được biết khi kẻ đi săn đang nhìn một con mồi sẽ không ngại để con mồi đó giãy dụa dưới chân mình.

Trong rừng rậm âm u, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, không biết có phải một số lượng lớn người ngựa di chuyển quấy nhiễu những sinh vật trong rừng hay không mà ngay cả một tiếng kêu cũng không có.

Nhưng sự tĩnh lặng như vậy chỉ duy trì trong hai canh giờ, vẫn có người không chịu nổi.

“Chúng ta từ Trung Kinh tới Long Quan đã đi ba ngày, khi nào mới đến vậy? Có phải các ngươi đi nhầm đường hay không, lần trước chúng ta tới theo bản đồ, hình như không trông thấy hồ nước lớn vừa rồi!” Long Tố Nhi thật sự không quen đi lại trong đêm, giống như bốn phía đang có cái gì nhìn trộm nó, nó thậm chí không biết đám trộm mộ này mắt mũi phát triển thế nào mà chỉ bằng ánh trăng mỏng manh vẫn đi lại như thường, còn không bị ngã, cũng không rơi xuống vách núi.

Tây Lương Mạt nói lạnh như băng: “Long Tố Nhi, nếu ngươi không tin thực lực của chúng ta thì cứ việc đi theo bản đồ của ngươi đi.”

Long Tố Nhi rất bực bội, há miệng định nói gì lại bị đạo nhân trung niên bên cạnh đè bả vai, đạo nhân trung niên đó cười nói với Tây Lương Mạt: “Đại đương gia, ngài cứ việc đi, chúng ta đương nhiên tin ngài.”

Long Tố Nhi mượn ánh sáng nhìn vẻ mặt cầu xin nhẫn nại của người trung niên kia, đành hầm hừ không nói một lời, trong lòng âm thầm cáu giận ca ca mình đi trước, nói là quay về liên lạc với đại quân, bỏ lại một mình nó với lão đạo nhân thối và đầu lĩnh bọn trộm mộ này.

Chỉ chốc lát sau, bỗng cảm thấy gió lạnh thổi tới, còn có tiếng khóc kỳ dị, Long Tố Nhi lập tức run lên, cảnh giác nói: “Tiếng gì thế?”

Bạch Khởi nhìn thiếu niên xinh đẹp, khinh miệt nói: “Phía sau núi chính là vách núi đen, đối diện vách núi đen chính là núi Đình Vân mà ngươi nói, nơi đại quân hướng Tây của Tây Địch đóng quân.”

Một tiểu thiếu gia nuông chiều từ bé đương nhiên không biết người của sáu bộ quỷ quân bọn họ hàng năm đối mặt với mộ địa tối tăm, quanh năm suốt tháng luyện được đôi mắt sáng hơn người bình thường rất nhiều, cộng thêm loại nước thuốc đặc biệt nên đương nhiên có thị lực cực tốt, chỉ cần không phải hoàn toàn tối om, bọn họ có thể nhìn rõ đường mình đi.

Nghe thấy tên núi Đình Vân, đạo nhân trung niên vui mừng quá đỗi: “Thật vậy sao? Chúng ta từ Đình Vân đến Trung Kinh mất gần chín ngày, lần này thật sự chỉ đi mất ba ngày, quý môn quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tây Lương Mạt lạnh nhạt nói: “Đừng khách khí.”

Long Tố Nhi cảm thấy mình mất mặt, khinh bỉ nói: “Trộm mộ mà, chẳng khác nào con chuột đào hang trong núi, biết đường cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”

Lời còn chưa dứt, trong không trung đã vang lên hai tiếng bạt tai giòn tan, âm thanh đó cực kỳ vang dội trong đêm tối.

Long Tố Nhi ôm mặt mình, không thể tin nhìn thiếu niên tuấn tú trước mặt, hắn cao hơn nó một cái đầu, cũng lạnh lẽo nhìn nó từ trên cao, vẻ mặt âm trầm kia làm nó không rét mà run.

“Ta ghét nhất nam nhân lắm lời hơn cả nữ nhân, họ Long, miệng ngươi còn phun lời đê tiện nữa thì đừng trách ta cắt nó cho chó ăn!”

Thì ra Tây Lương Mạt đã không chút khách khí cho Long Tố Nhi hai cái bạt tai.

Thị vệ bên cạnh Long Tố Nhi thấy tiểu chủ tử nhà mình chịu ấm ức, làm sao có thể kiềm chế được, lập tức muốn ra tay, đạo nhân trung niên thấy tình hình sắp không xong vội vàng tiến lên ý đồ ngăn cản người một nhà đánh nhau.

Bạch Khởi bỗng nở nụ cười lạnh giá: “Ha, thế nào? Còn muốn đánh nhau với chúng ta cơ đấy, chỉ bằng mấy người các ngươi ném xuống chân núi cho sói ăn, con mẹ nó, sói còn chê ít thịt.”

“Các ngươi lui hết lại!” Không biết Long Tố Nhi đã nghĩ thông hay phát hiện tình hình không bằng người ta mà tự mình mở miệng nói, trong đôi mắt xinh đẹp của nó hiện lên vẻ oán độc sâu sắc.

“Từ nhỏ đến lớn, chưa kẻ nào dám chạm vào một cái móng tay của ta!”

Tây Lương Mạt liếc nhìn nó, lạnh nhạt nói: “Cho nên ta đành thay cha mẹ ngươi dạy dỗ ngươi, nếu ngươi cảm thấy dạy dỗ chưa đủ, bản môn chủ không ngại dùng thêm vài phương pháp khác.”

Long Tố Nhi hạ tầm mắt không nói nữa, có điều vẻ oán độc trong mắt lại càng sâu.

“Hiểu lầm, chỉ là một hiểu lầm thôi, đại đương gia là đại nhân có đại lượng, đừng so đo.” Đạo nhân trung niên kia vội vàng nói.

Tây Lương Mạt cười lạnh một tiếng, đi thẳng về phía sau núi.

Không lâu sau, đường bọn họ đi ngày càng hẹp, ngày càng nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng dưới chân, nhưng cũng may không có quá nhiều cây cối che chắn, vầng trăng tròn trên trời có vẻ càng lớn, ánh trăng sáng tỏ soi khắp nơi, cảnh vật xung quanh vô cùng rõ ràng, thậm chí có thể thấy rõ ánh lửa bập bùng ở núi đối diện – đó là lửa trại.

Đám Long Tố Nhi đều vui vẻ ra mặt, lập tức muốn đi sang đó, chẳng qua núi đối diện dường như vẫn có phần xa xôi, nó lập tức quay đầu nhìn Tây Lương Mạt, kiêu căng hất hàm: “Mạt Lương Tây, ngươi nhận bạc của chúng ta thì nên thực hiện lời hứa của mình đi.”

Tây Lương Mạt không thèm nhìn hắn, chỉ xoay người nhìn Chu Vân Sinh và Bạch Khởi, hai người kia gật đầu, vỗ tay, những Phi Vũ Quỷ Vệ khác nhanh chóng phân công nhau tản ra, mỗi người khiêng một cuộn dây thừng lớn, trên vai đeo cung nỏ.

Chỉ thấy mỗi người bọn họ buộc dây thừng vào cung nỏ, sau đó quỳ một gói, đặt nỏ lên vai, “phập” một tiếng bắn thẳng sang bờ đối diện.

Tiếng cạnh sắt cắt ngang không khí vang lên, tất cả dây thừng được kéo thẳng tắp, tên sắt bắn ra từ nỏ đã ghim chặt trên vách núi đen đối diện, một đầu khác thì được buộc chặt trên cây thông bên này.

Long Tố Nhi cười lạnh: “Ta tưởng có gì đặc biệt hơn người, đu dây thừng qua núi mà thôi, binh đoàn sơn địa của Tây Địch chúng ta ai ai cũng biết.”

Tây Lương Mạt mất kiên nhẫn liếc nó một cái, Long Tố Nhi lập tức nhớ tới cái tát còn bỏng rát trên mặt mình, không dám nhiều lời nữa, có điều vẻ thô bạo trong mắt ngày một dày đặc.

Đạo nhân trung niên không khỏi thở dài một tiếng, khoảng cách giữa hai ngọn núi rất xa, nhìn phải ít nhất ba trăm thước, có cung nỏ mạnh thế này, có can đảm, lại có thể đi trên dây trong sức gió cực mạnh này, ngay cả ở Tây Địch cũng chỉ có đội quân tinh nhuệ nhất trong binh đoàn sơn địa mới làm được.

Tiểu chủ tử nhanh mồm nhanh miệng ăn nói lung tung, coi khiêu khích đầu lĩnh đạo tặc làm thú vui, bị dạy dỗ còn không rút được bài học, loại chuyện chăm sóc trẻ con điêu ngoa tùy hứng này thật sự không hợp với một lão đạo sĩ như hắn.

Cũng may Long Tố Nhi không sinh sự nữa, chỉ thờ ơ lạnh nhạt.

Tây Lương Mạt nhìn đoàn người đã chuẩn bị sẵn sàng, nàng đi tới bên cạnh Trương lão nhị vỗ vai hắn, trầm giọng nói: “Các huynh đệ phải cẩn thận đấy!”

Trương lão nhị nhếch miệng cười: “Môn chủ, ngài yên tâm đi, chúng ta chơi trò đu dây này không phải lần một lần hai, khi Bạch tổng trưởng huấn luyện chúng ta, ngọn núi kia cao hơn chỗ này nhiều.”

Hắn nhìn về phía đồng bọn xung quanh, cao giọng nói: “Các ngươi nói xem, có phải không?”

“Môn chủ yên tâm!” Đám lính mới của Phi Vũ Quỷ Vệ đồng thanh hét lớn.

Tây Lương Mạt hài lòng gật đầu, nói: “Được, chờ các ngươi lấy được bạc ở đối diện, ba phần đã là mười vạn lượng, sẽ để cho các huynh đệ uống rượu.”

“Đa tạ môn chủ.” Mọi người cười to, sau đó nghe Bạch Khởi bỗng thổi lên một tiếng còi sắc nhọn, nhóm Phi Vũ Quỷ Vệ đầu tiên vác dây thừng đồng loạt một tay móc lên dây thừng một cái móc sắt, tay kia móc một cái ròng rọc, trượt vào trong vách núi đen.

Tốc độ của bọn họ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã không còn bóng dáng, biến mất trong khe núi mây mù lởn vởn.

Cùng lúc đó, nhóm Phi Vũ Quỷ Vệ thứ hai cũng đã buộc dây thừng trên tay mình lên những cây thông ở xa hơn, sau đó một người trong số họ quỳ một gối xuống trước mặt Tây Lương Mạt, cung kính chắp tay nói: “Môn chủ đại nhân, đội hai đã chuẩn bị xong.”

Tây Lương Mạt gật đầu: “Đi đi.”

Tiểu tổ trưởng kia nhấc tay lên, ra dấu một cái, sau đó tất cả nhóm Phi Vũ Quỷ Vệ thứ hai không chút do dự nhảy xuống.

Bọn họ lập tức cũng không thấy bóng dáng.

Phi Vũ Quỷ Vệ còn lại chia làm hai đội, một đội chờ phía trước vách núi đen, một đội khác thì nhanh chóng kéo dây thừng chạy nhanh vào trong rừng.

Đám Long Tố Nhi nhìn mà không hiểu gì, lại không dám hỏi nhiều.

Một lát sau đối diện vang lên tiếng còi, chỉ thấy đối diện có vô số điểm đen trượt về phía bọn họ, nhóm Phi Vũ Quỷ Vệ đầu tiên đã bay về, khi quay lại trên lưng bọn họ vẫn buộc dây thừng, một số người trong đó lại rơi xuống vuông góc giữa không trung.

Cứ tới tới lui lui như thế, đạo nhân trung niên cuối cùng cũng hiểu ra, không khỏi ngạc nhiên hô lên: “Đây là… đang đan lưới sao?”

Tất cả Phi Vũ Quỷ Vệ tới tới lui lui giữa hai vách đá như những con nhện đen, dệt thành một tấm lưới khổng lồ, làm cho người Tây Địch cực giỏi về tác chiến trong núi không khỏi khiếp sợ. Một lát sau, nhóm Phi Vũ Quỷ Vệ thứ ba chạy vào rừng cũng lục tục quay lại, trên tay bọn họ còn ôm vài thứ.

“Môn chủ, tất cả dây thừng an toàn đã được buộc chắc.” Tiểu đội trưởng đội ba cung kính chắp tay báo cáo với Tây Lương Mạt.

“Ừ.” Nàng gật đầu, tiểu đội trưởng kia lập tức vung tay lên, mọi người giũ thứ trong tay ra, vận đủ khinh công đạp lên “mạng nhện” mà đồng bọn đã bện, chạy về phía vách núi đối diện, đồng thời, thứ trên tay bọn họ trải ra trên “mạng nhện” như cuốn mành, phát ra những âm thanh kẹt kẹt, thì ra thứ đó chạm vào dây thừng rồi tự động siết chặt mối giao nhau giữa hai dây.

Đến khi tất cả Phi Vũ Quỷ Vệ đã trở về, một trận gió mạnh thổi qua cuốn đi mây mù giữa vách núi, một con đường bằng dây thừng đủ để ba người cưỡi ngựa đi song song hiện ra.

Tốc độ và hiệu quả thế này, không chỉ đạo nhân trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Long Tố Nhi cũng trợn tròn mắt không dám tin, bọn họ im lặng hồi lâu, rất lâu sau đạo nhân trung niên mới do dự nói: “Cái… cái… cầu này của ngài nhìn có vẻ hơi đơn sơ.”

Dây thừng vắt lên nhau thành cầu, mảnh vải mỏng đến mức có thể cuộn lên trải thành mặt cầu, ai dám đi? Đi qua được sao?

“Thế mới nói đám ngu ngốc các ngươi đều không biết nhìn hàng, các ngươi biết đây là cái gì không? Đây chính là thang trời đã được vẽ trên trần lăng mộ Tần Vương, lõi của dây thừng là thiên tằm ti, không sợ nước lửa, đao kiếm chém không đứt; mặt cầu chính là vải nguyễn ngọc thiên hạ hiếm thấy, là vật mà Lư Lăng Vương tiền triều thích nhất nên đã cho chôn cùng, nhìn có vẻ mỏng nhưng thực ra rất chắc chắn.” Bạch Khởi rất mất kiên nhẫn nói, phiền nhất là giải thích với đám không biết nhìn hàng này.

Đạo nhân trung niên dù vẫn còn chút hoài nghi nhưng vẫn nói: “Chúng ta đương nhiên tin tưởng năng lực của quỷ môn.”

Tây Lương Mạt khoanh tây đứng bên cạnh chiếc cầu đó, nhìn Long Tố Nhi vẫn không nói gì, khẽ cười giễu cợt: “Thế nào? Không dám qua à?”

Long Tố Nhi sa sầm mặt hừ một tiếng: “Ngươi để người của ngươi qua trước, nếu thuộc hạ của ngươi có hai trăm người còn không qua được, chúng ta làm sao có thể yên tâm để mười vạn đại quân Tây Địch của chúng ta đi qua cái cầu rách nát này.”

Tây Lương Mạt nhướng mày, thằng nhóc này vẫn còn chút thông minh, nàng không từ chối, chỉ nhếch khóe môi: “Được.”

Nàng xoay người lại định dẫn nhóm quỷ vệ đã chuẩn bị xong, tập kết thành đội để qua cầu, bỗng bị Long Tố Nhi giữ lại.

“Ngươi chờ một chút, ngươi dẫn ta qua.”

Tây Lương Mạt liếc nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn hơi trắng bệch, hai chân run run, giống như một con nhím con dựng đứng lông, khóe môi nàng nở nụ cười châm chọc: “Được.”

Long Tố Nhi phát hiện nụ cười châm chọc của nàng, vẻ mặt xấu hổ cáu gắt: “Bản thiếu gia sợ thứ đồ chơi này của ngươi sẽ làm bản thiếu gia ngã xuống, nếu ngã xuống, bản thiếu gia muốn ngươi chôn cùng.”

Tây Lương Mạt nhìn dáng vẻ miệng cọp gan thỏ của hắn, lạnh nhạt dời tầm mắt về phía nhóm quỷ vệ của mình, ra hiệu một cái, Bạch Khởi gật đầu, cười cười nghênh ngang đi qua cầu.

Nhóm quỷ vệ để lại một số đồng bọn ở lại bên này trông coi đầu dây thừng, phần lớn thì nghênh ngang vác số dây thừng, cung nỏ còn lại lên đi qua cầu, có người thậm chí còn hát dân ca vùng Thiểm Bắc giữa không trung chao đảo: “Muội tử à, ngươi cứ to gan đi trước đi, tình ca ca ta í a đợi ngươi trên giường…”

Chúng quỷ vệ cười ha hả.

Tiếng ca đó làm cho vô số chim trên vách đá giật mình bay lên, cũng làm cho gương mặt của Long Tố Nhi đỏ ửng, khinh bỉ “hừ” một tiếng: “Vô liêm sỉ.”

Tây Lương Mạt lười quan tâm đến nó, chỉ chờ mọi người đi qua hết nàng mới thong thả bước theo, Long Tố Nhi giật mình, vội vàng đi theo.

Gió mạnh gào thét và vách núi đen đáng sợ thu hút toàn bộ sự chú ý của người khác, không ai để ý thấy nhóm quỷ vệ vốn bình tĩnh trông dây thừng ở đầu này liếc nhìn nhau một cái rồi nở nụ cười quỷ quyệt, nhìn về phía con đường vừa đi tới, nơi đó có ngọn lửa màu xanh lục như ma trơi hạ xuống từ không trung. Chỉ có người quen thuộc với quỷ vệ mới biết mỗi một ngọn lửa ma trơi này đại diện cho một Phi Vũ Quỷ Vệ, đang lặng lẽ không một tiếng động hạ xuống vách núi, theo luồng gió phần phật thổi qua bay về phía vách núi đối diện.

“Buông ra.” Tây Lương Mạt mất kiên nhẫn liếc nhìn bàn tay Long Tố Nhi đang siết chặt tay áo mình.

Long Tố Nhi mặt mày trắng bệch, ngay cả môi cũng trắng, toàn thân hắn run rẩy, miệng lại vẫn không biết nhường nhịn: “Ngươi… Ngươi để ta nắm một chút thì sẽ chết à?”

Tây Lương Mạt nhìn nó, hoài nghi nói: “Ngươi không phải tiểu nhi tử của Long gia Tây Địch à, thế nào, ngươi sợ độ cao?”

Sắc mặt Long Tố Nhi khi đỏ khi trắng, nó nghiến răng nghiến lợi nói: “Người Long gia thì sao? Rồng là thần trong nước, không phải thần núi, vì sao không thể sợ độ cao?”

Nói xong vẫn túm chặt lấy tay áo Tây Lương Mạt, dáng vẻ kia thật sự giống như nếu vì nó không muốn mất mặt trước mặt người nó ghét, nhất định nó sẽ không chút do dự bò lên lưng Tây Lương Mạt.

Tây Lương Mạt bị nó túm quá chặt, trong mắt nàng hiện lên một tia chán ghét, nàng lạnh lùng nói: “Ngươi thích đi thì đi, đừng có túm chặt như thế, ngươi muốn chúng ta cùng nhau ngã chết à?”

Dứt lời, nàng xoay người đi về phía vách núi đen đối diện.

Thấy Tây Lương Mạt không hoàn toàn phủi tay mình đi, Long Tố Nhi nhanh chân đi theo, vẻ mặt căng thẳng nắm ống tay áo nàng, chỉ năm mươi mét đường mà nó toát mồ hôi lạnh toàn thân, khó khăn lắm mới đi tới núi đối diện là có thể trông thấy núi đối diện đã đèn đuốc sáng trưng, một bóng người cao lớn cũng đang dẫn đầu đoàn người, tay cầm một cây đuốc, đứng ở đầu dây thừng bên kia nhìn bọn họ.

“Ca ca!” Long Tố Nhi mừng ra mặt, muốn chạy tới, nhưng mới chạy hai bước đã phát hiện một mình mình đi trên cầu, gió thổi cây cầu lắc lư, bên dưới là vách núi đen sâu không thấy đáy, giống như đi thông tới địa ngục.

Nó nhất thời mềm cả chân, đứng ngẩn ngơ ở đó, run run vươn tay muốn bắt lấy dây thừng một bên, nhưng vì mềm chân nên đứng không nổi, gió lớn thổi qua, nó lảo đảo mất thăng bằng ngã xuống một bên, nó không nhịn được hét lớn một tiếng.

Nhưng một bàn tay nhanh chóng kéo bả vai nó, giọng nói lạnh nhạt của người kia vang lên phía sau nó: “Nếu ngươi muốn ngã chết cũng đừng ở lúc này, nếu không ca ca ngươi nhìn thấy lại tưởng ta muốn giết ngươi.”

Long Tố Nhi vội vàng nắm lấy ống tay áo nàng, hung tợn lầu bầu: “Hừ, nếu ca ca biết ngươi không bảo vệ được ta, tất cả các ngươi sẽ chết rất thảm.”

“Vậy sao?” Tây Lương Mạt nhếch khóe môi cười cợt, trong mắt hiện lên vẻ đùa cợt lạnh lẽo khác thường, nhưng Long Tố Nhi không nhìn thấy, nó chỉ biết nhìn dưới chân: “Đương nhiên rồi.”

Tây Lương Mạt không thể phản kháng để mặc nó hùng hổ kéo mình đi, tới vách núi đối diện.

Quả nhiên, vừa lên vách núi nàng đã thấy Long Tố Ngôn khoanh tay đứng đó, đang kiễng chân chờ bọn họ đến, thấy bọn họ an toàn lên vách núi, ánh mắt có thể gọi là xinh đẹp lộ ra ngoài khăn che mặt tỏa ra ý cười vui mừng.

Hắn tiến lên chắp tay nói với Tây Lương Mạt, vui sướng nói: “Quỷ môn đại đương gia quả nhiên không tầm thường, dùng ba ngày ngắn ngủi để đi quãng đường chín ngày, thật sự khiến tại hạ hổ thẹn không thôi.”

Sau đó hắn lại nhìn Long Tố Nhi, xác nhận tiểu tổ tông này không sao mới yên tâm để nó đứng một bên, để cho quân y kiểm tra lần nữa.

Tây Lương Mạt nhếch khóe môi một cách khó lường: “Đừng khách khí, chúng ta chỉ tiền trao cháo múc thôi, huống hồ ngài cũng không cần quá khiêm tốn, mười vạn đại quân mà có thể che giấu tung tích tới núi Đình Vân, không biết ngài có thể chỉ giáo một phen hay không, để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tiểu đệ?”

Long Quan núi non trùng điệp, bắc tiếp giáp Trung Kinh, nam tiếp giáp thành Nam Hải, là dãy núi to lớn và đặc biệt nhất trên thổ địa Thiên Triều, cao chọc trời, dài ngàn dặm, rất khó vượt qua, nhất là đoạn giáp với thành Nam Hải gần như toàn bộ là vách núi sâu hun hút, bởi vậy có thể coi là cửa ải hiểm yếu tự nhiên, chắn Tây Địch ở ngoài, cho dù người Tây Địch giỏi về leo núi vượt đèo, muốn vượt qua cũng phải trả giá rất lớn.

Đây cũng là điểm mà Tây Lương Mạt và đám Chu Vân Sinh nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Long Tố Ngôn nhìn Tây Lương Mạt một lát, bỗng nheo mắt lại: “Thế nào? Huynh đệ có hứng thú với lăng mộ trong Tây Địch chúng ta à?”

Tây Lương Mạt cười khẽ: “Ta biết Tố Ngôn huynh đang nghĩ gì, ngài cứ yên tâm, sở dĩ Long Quan này được xưng là Long Quan vì địa thế ngọa hải hoàn bảo, là địa hình phong thủy hải long mạch từ thượng cổ, nhất định có rất nhiều mộ cổ lớn còn sót lại, ta chỉ hứng thú với mộ cổ ở Long Quan mà thôi.”

Long Tố Ngôn nghe vậy nhíu mày nói: “Thật không? Nếu nơi này là long mạch tàng long tụ khí thì vì sao hoàng tộc Thiên Triều không đặt hoàng lăng ở đây?”

Tây Lương Mạt nhếch môi, thản nhiên nói: “Bởi vì long mạch hải long ở đây đã bị phá, chính sách dời núi khai khẩn của Đế Hậu khai quốc Thiên Triều đã đào hỏng đuôi hải long, làm cho hải long thành con rồng không đuôi, rồng không đuôi thì không thể bay lên biển trời, sẽ bị giam hãm đến chết ở đây, tương đương với phong thủy nơi này biến thành thung lũng nhốt rồng, nơi này cũng không hợp để an táng đế vương.”

Long Tố Ngôn nghe vậy nhìn Tây Lương Mạt như có chút suy nghĩ rồi mới nói: “Mạt huynh đệ quả là uyên bác, lúc trước chúng ta gặp phải quân đội của Tấn Bắc Vương Thiên Triều ở đây, chúng ta không định đánh với bọn họ, cảm thấy dùng trí mới là thượng sách, quyết định đi đường vòng theo eo núi giáp biển phía tây, từ đó trực tiếp lên long sơn mạch, tuy hầu hết là chiến binh am hiểu chiến đấu trên núi, có thể cắt đuôi binh lính Tấn Bắc Vương, nhưng không quen địa thế nơi này, rất dễ lạc đường hoặc gặp phái thám tử của Cẩm Y Vệ, cho nên chúng ta nghĩ cần một người dẫn đường ưu tú.”

Tây Lương Mạt gật đầu như có điều suy nghĩ, cười cười nói: “Thì ra là thế, nếu chúng ta đều theo như nhu cầu, các ngươi chỉ việc đưa bạc cho chúng ta là được, còn lại giao cho chúng ta, mời đi.”

Nói xong, nàng ra hiệu về phía chiếc cầu kia.

“Cái… cầu này có thể chịu được nhiều người và ngựa vậy sao?” Long Tố Ngôn nhăn mày.

Tây Lương Mạt nở nụ cười, mơ hồ có vẻ khinh bỉ: “Thế nào? Đệ đệ bảo người ta thử đường trước, nay cả ca ca cũng muốn chúng ta đi thử à?”

Long Tố Ngôn nhìn Long Tố Nhi, sau đó mỉm cười nói với Tây Lương Mạt: “Mời người của ngài đi trước đi, cẩn tắc vô áy náy.”

Tây Lương Mạt không có ý kiến, nhìn về phía Bạch Khởi: “Dẫn bọn họ đi trước đi, bộ binh đi trước, kỵ binh chia làm ba phần xen kẽ bên trong, người của chúng ta phân tán đi theo người của ngươi, thế nào?”

Long Tố Ngôn nhìn thoáng qua nàng, do dự một lát mới gật đầu: “Được, vậy xin đa tạ đại đương gia.”

Nghe sắp xếp như vậy có vẻ rất không tệ, nhưng không hiểu sao trong lòng hắn luôn có chút bất an, lại không nghĩ ra vì sao bất an.

Sau đó, tất cả kỵ binh bị chia ra làm ba phần, xen kẽ vào bộ binh như áp trận, từng đội một nối đuôi nhau lên cầu.

Ban đầu người Tây Địch còn do dự và sợ hãi, Long Tố Ngôn tự mình dẫn quân đi bên sườn cầu, cảnh giác nhìn chằm chằm tình trạng an toàn của cầu và xem có ai rơi xuống hay không, dù sao bọn họ ở trong núi không lo ăn lo uống nhưng đã bị đuổi giết nhiều ngày, không ít người thân thể suy yếu, chỉ cần không đứng vững là sẽ hét lên rơi xuống vách núi đen.

Cũng may đi đã lâu mà người ngã xuống rất ít, cầu thật sự rất chắc chắn, Long Tố Ngôn mới thoáng yên tâm, nói với Long Tố Nhi: “Ca ca dẫn ngươi qua.”

Long Tố Nhi ngang ngạnh lắc đầu: “Không, ta muốn người này dẫn ta qua, chẳng may hắn dở trò gì thì sao?”

Long Tố Ngôn có chút bất đắc dĩ nhìn Tây Lương Mạt: “Còn phải làm phiền Mạt huynh.”

Hắn biết vị tiểu tổ tông này một khi đã quyết định cái gì là không dễ dàng thay đổi, huống hồ có thể thử tên đầu lĩnh thổ phỉ này, cớ gì không làm?

Tây Lương Mạt đành phải gật đầu.

Lúc này Long Tố Ngôn mới thúc ngựa chạy qua đội kỵ binh ở giữa.

Thấy Long Tố Ngôn đã an toàn đến phía đối diện, giơ cao cây đuốc phất phất tỏ vẻ an toàn, Tây Lương Mạt nhìn Long Tố Nhi ở bên, hiếm khi nào có lòng tốt hỏi: “Thế nào, có muốn đi qua không?”

Long Tố Nhi lại tái mặt gật đầu, túm chặt góc áo Tây Lương Mạt, hai người một đường đi lên con đường đã đi lúc trước, bộ binh Tây Địch thì theo phía sau bọn họ.

Đi qua đoạn khóa sắt, mọi người đều biết càng ngày càng tới giữa cầu, ở đây gió núi càng lớn hơn.

Khi đi tới giữa, một trận gió lớn thổi qua, chiếc cầu không ngừng đong đưa.

Long Tố Nhi hét lên một tiếng, vươn tay tới như muốn ôm lấy Tây Lương Mạt, Tây Lương Mạt thấy nó như vậy cũng không có hành động gì kháng cự.

Nhưng trong một giây Long Tố Nhi đụng vào nàng, ánh sáng lạnh giá âm độc trong mắt chợt lóe lên, bàn tay vốn định ôm lấy Tây Lương Mạt bỗng hung hăng đẩy ra, trực tiếp hất Tây Lương Mạt ra khỏi chiếc cầu.

Nó sống chết bắt lấy sợi dây thừng đang lay động, nhìn về phía Tây Lương Mạt đang rơi xuống vách núi đen sâu vạn trượng, nở nụ cười lạnh lẽo đắc ý: “Đi chết đi, đồ ngu xuẩn, người nhà họ Long lên trời xuống đất còn phải sợ cái gì?”

Còn dám đánh nó, tên khốn kiếp này thật sự đáng chết.

Nhưng nụ cười của nó ngay một giây sau đã cứng trên mặt, nó trợn trừng mắt không dám tin, chỉ cảm thấy một lực rất mạnh kéo nó cùng rơi xuống.

Sức lực như thế khiến nó hoàn toàn không thể bắt lấy dây thừng, lòng bàn tay đau rát, ngay cả da thịt cũng bị mài rách, cơ thể nó rơi ra khỏi chiếc cầu, rơi thẳng xuống dưới vách núi.

Mà người vốn nên ngã xuống lại không biết dùng phương pháp gì mà trôi nổi giữa không trung, nở nụ cười lạnh lẽo với nó: “Long tiểu thiếu gia, hoan nghênh đến với quỷ môn hoàng tuyền.”

Long Tố Nhi trợn trừng mắt, không dám tin mà phát ra một tiếng thét thảm thiết: “A…!”

Sau đó nhanh chóng rơi xuống, hoàn toàn bị vách núi như một cái miệng đen sì nuốt trọn.

“Ngu xuẩn!” Tây Lương Mạt cười khẩy một tiếng, thân mình nghiêng đi, lập tức trở về trên cầu.

Đám binh lính Tây Địch phía sau đều bị sự cố bất thình lình này làm cho choáng váng, người ở phía sau nữa lại không biết xảy ra chuyện gì, chỉ có thể đứng ngẩn ra trên cầu.

Binh lính Tây Địch đã an toàn tới bờ đối diện cũng lơ mơ không biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra, dù sao trời rất tối, hơn nữa biến cố chỉ xảy ra trong chớp mắt, chỉ mình Long Tố Ngôn đứng nhìn là thấy hết tất cả, trái tim hắn như bị giội một thùng nước lạnh, đóng thành băng.

Nhưng hắn không biết rốt cuộc ai còn sống để đứng trên cầu, bởi hôm nay Tây Lương Mạt cũng mặc y phục dạ hành màu đen.

Long Tố Ngôn hoảng hồn, theo bản năng muốn tiến lên tìm hiểu, nhưng trực giác nhạy cảm lại nói cho hắn nguy hiểm không chỉ đến từ phía đối diện, mà là…

Một cơn gió lạnh đánh úp từ sau lưng, thì ra có người ở sau muốn đá bay hắn xuống vách núi, hắn nghiêng người tránh, rút kiếm liên tục chém ba nhát về phía kẻ tập kích.

Bạch Khởi cười hì hì nhìn hắn, lộ ra hàm răng trắng, dưới ánh trăng, hàm răng lóe sáng như nanh sói: “Chậc chậc, tiểu tử Long gia, thân thủ của ngươi không tệ nhỉ, để Bạch gia gia đây tiếp ngươi.”

Trong lúc nói chuyện bàn tay hắn cũng lấy ra một thanh loan đao sáng loáng, phi thân như gió xoáy về phía Long Tố Ngôn.

Ngay khi Long Tố Ngôn đang đấu với Bạch Khởi, Tây Lương Mạt xoay người nhìn về phía đám binh lính Tây Địch đang ngẩn ngơ, nở một nụ cười mỉm nguy hiểm tanh máu, thậm chí là nụ cười cuối cùng bọn họ nhìn thấy trong đời, khiến bọn họ trọn đời khó quên.

Nàng bỗng lấy ra một cái phi tiêu tạo hình kỳ lạ ném lên trong không trung, cái phi tiêu kia bay lên rồi bùng lên ánh sáng chói mắt, ánh sáng to như pháo hoa chiếu sáng toàn bộ khe núi trong nháy mắt.

Bông pháo hoa kia hóa thành từng đốm sáng, hạ xuống như đom đóm, bay khắp hai bên vách núi, thật sự có thể gọi là đẹp không sao tả xiết, khiến cho tất cả binh sĩ tây Địch ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng này.

Nhưng khi “đom đóm” này đậu xuống dây thừng vốn rắn chắc, tất cả dây thừng lập tức bốc cháy, từng đoạn dây thừng hóa thành tro tàn với tốc độ mắt thường nhìn thấy được.

Binh lính Tây Địch cảm thấy máu đông cứng lại, hoảng sợ liều mạng trốn về phía sau, đồng thời phát ra tiếng hét hoảng sợ.

“A…!”


Có một giọng nói dịu dàng đọc lên câu cầu nguyện quỷ mị, văng vẳng trong không trung: “Cửa địa ngục đã mở, hỏi quân khi nào trở về ngô môn.”

Đêm giết chóc, giờ mới bắt đầu.

Ánh trăng phủ đầy màu máu, hơi máu nồng nặc tỏa ra, kỵ sĩ áo đen phi nhanh trên còn đường thẳng tới Trung Kinh, áo choàng đen thêu hoa văn đỏ rực, che đi hơi thở u ám như bóng đêm, một người cầm đầu bỗng kéo cương tuấn mã, nam tử che mặt ngẩng đầu nhìn trăng rằm, hơi nheo mắt lại.

“Đốc Công, làm sao vậy?” Mị Nhị tiến lên nhẹ giọng hỏi.

Bách Lý Thanh lắc đầu, thản nhiên nói: “Không có gì, chỉ là ngửi được mùi vị quen thuộc.” Mùi máu, hy vọng còn kịp.

Tiểu Thắng Tử nói thầm, xì, không phải là ngửi thấy mùi của phu nhân đấy chứ, Thiên Tuế gia vừa chữa khỏi bệnh đã khẩn cấp rồi… chậc chậc.

Bách Lý Thanh dường như phát hiện Tiểu Thắng Tử nói thầm, bỗng quay đầu liếc nhìn Tiểu Thắng Tử một cái, làm Tiểu Thắng Tử sợ tới mức vội vàng cúi đầu.

Hắn lạnh lùng hừ một tiếng, lại giơ roi thúc ngực phi như bay.

Advertisements

14 thoughts on “[Quyển 2 – Chương 73 (Hạ)] Hoạn phi thiên hạ

      1. Nguyên xi hán việt của nó là “Tác đạo ma yểm”
        Tác đạo là “đường cáp treo”, là cái cầu bằng dây thừng ấy
        Ghép 2 cái chữ này vào với nhau tôi ko biết phải để là gì luôn :|

      1. tôi nghĩ có lẽ do huyết thống hoàng tộc Tây Địch của tên PQ cũng nên, về sau có nói ổng căm ghét người trong hoàng tộc Tây Địch vì cái chết của mẹ ổng

  1. Lão Cửu sau một thời gian cấm dục đã trở lại vs một tí tí tí suy nghĩ rất chong ság đi gặp mạt mạt cầu sủg òj. Kiếp thê nô chỉ có thế😁❤

Đã đóng bình luận.