[Quyển 3 – Chương 45] Hoạn phi thiên hạ


Hoạn phi thiên hạ

Tác giả: Thanh Thanh Du Nhiên
Edit by Nguyễn Linh
Truyện được đăng tải miễn phí tại: http://thanhdaocac.com

Quyển 3 – Nộ hải yêu lan

[Quyển 3 – Chương 45]:

“Cốc cốc cốc!” Vài tiếng gõ cửa vang lên, Tây Lương Tĩnh chỉ nghĩ là tiểu nhị mang rượu tới cho hắn, thuận miệng nói: “Vào đi.”

Mấy đĩa thức ăn đặt trên bàn của Tây Lương Tĩnh, còn có một bầu rượu, thế nhưng ngay một giây khi rượu và thức ăn đặt lên mặt bàn, kiếm của Tây Lương Tĩnh lập tức ra khỏi vỏ, mang theo sát khí sắc bén đặt trên cổ của người đưa đồ ăn.

“Sao lại là ngươi!” Tây Lương Tĩnh lạnh lùng nhìn người vừa đến, trong ánh mắt sắc lạnh thấp thoáng tia phức tạp.

Người áo đỏ bị lưỡi kiếm đặt trên cổ dường như không hề bị hàn khí của Tây Lương Tĩnh hù dọa, chỉ mỉm cười: “Thế Tử gia vẫn tỉnh táo như vậy, có điều hình như ngài không thích nhìn thấy thiếp thân thì phải.”

Tây Lương Tĩnh hạ tầm mắt, che đi ánh mắt phức tạp, sau đó thu kiếm, lạnh như băng nói: “Ngươi tới đây làm gì?”

Trinh Nguyên mỉm cười, tự nhiên ngồi xuống vị trí đối diện với hắn, than nhẹ một tiếng: “Thiếp chỉ đến để gặp Thế Tử gia thôi, chúng ta cũng coi như người quen, Thế Tử gia chán ghét thiếp thân như vậy, lúc trước thiếp thân gả cho Ninh Vương, ngài cần gì phải nói nếu có thể làm gì cho thiếp thân, ngài cũng sẽ cố gắng hết sức chứ.”

Giọng nói của Trinh Nguyên mang theo một chút bi thương, dịu dàng lại có chút mỉa mai làm cho trong lòng Tây Lương Tĩnh có chút phức tạp, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ cầm chén rượu cúi đầu uống một ngụm, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: “Ngươi muốn ta làm chuyện gì thì cứ nói đi, chỉ cần không trái đạo lý, ta sẽ làm giúp ngươi, còn không thể làm được thì không thể làm.”

Chính Tây Lương Tĩnh cũng không thể nói rõ cảm giác của mình đối với Trinh Nguyên là gì, vừa đề phòng vừa thương hại, có lẽ còn thứ gì đó phức tạp hơn, nhưng đến cùng, hắn vẫn nợ cô gái trước mặt này một tấm thân trong sạch.

Trinh Nguyên lại thản nhiên nói: “Thế Tử gia đừng quá lo lắng, thiếp thân chỉ thấy người quen cho nên muốn lên đây ngồi chơi một chút mà thôi.”

Sau đó nàng tự rót cho mình một chén rượu, chậm rãi uống, tiếp tục rót một chén khác đưa cho Tây Lương Tĩnh.

Tây Lương Tĩnh nghi ngờ liếc nhìn nàng ta, lại nhìn chén rượu nàng ta đưa cho mình một lát, nhận lấy, uống một hơi cạn sạch.

Hai người cứ ngồi đối diện như thế, yên lặng uống vài chén rượu.

“Thế Tử gia phiền lòng chắc là vì Thiên Tuế Vương Phi phải không?” Trinh Nguyên nhẹ giọng hỏi.

Tây Lương Tĩnh lạnh lùng liếc nhìn nàng ta: “Đúng thì sao, không đúng thì sao, liên quan gì tới ngươi?”

Nói như vậy, quả nhiên là vì Tây Lương Mạt rồi, vậy rốt cuộc là tại sao, thật khiến nàng tò mò.

Đáy mắt Trinh Nguyên lóe lên tia sáng, nàng ta khẽ khàng nói: “Thiếp thân chỉ thấy tiếc cho Thiên Tuế Vương Phi, nàng là một nữ tử kinh tài diễm tuyệt, đáng có một phu quân thương yêu, con cháu vờn quanh gối, nay gả cho Cửu Thiên Tuế làm người bên gối, chỉ sợ cả đời đều thành hy vọng xa vời, cũng khó trách Thế Tử gia đau lòng muội muội như vậy.”

Trinh Nguyên vốn chỉ thử mở lời, không ngờ chọc trúng chỗ đau của Tây Lương Tĩnh, không biết loại người nào chiếm thân thể Tây Lương Mạt, còn… Trong lòng hắn phiền muộn, hừ lạnh một tiếng theo bản năng: “Chưa chắc… Hừ, tên hoạn quan này chuyện ti tiện gì cũng nghĩ ra được.”

“Hả, chuyện ti tiện gì?” Trinh Nguyên là một nữ tử thông minh lại cực kỳ nhạy cảm, lập tức cảm thấy lời này dường như có chút vấn đề, thế nhưng nhất thời lại không nghĩ ra được, ra vẻ vô thức hỏi.

Tây Lương Tĩnh dù sao cũng không ngu, hắn lạnh nhạt nhìn nàng ta một cái: “Ngươi có hứng thú với muội muội của ta từ khi nào vậy, không phải các ngươi không hợp nhau sao?”

Trong cung sớm có tin đồn Tây Lương Mạt không vừa mắt Trinh Nguyên, thường xuyên gây khó dễ cho Trinh Nguyên.

Tây Lương Tĩnh nghe xong cũng chỉ cười nhạt, hắn đã chứng kiến thủ đoạn của Tây Lương Mạt, nếu nàng thật sự cố ý gây khó dễ cho Trinh Nguyên thì chỉ sợ Trinh Nguyên đã như muội muội ruột của hắn, chết không toàn thây, làm gì còn có những tin đồn này?

Có thể thấy được, lời đồn này là có người cố ý truyền ra.

Trinh Nguyên thấy Tây Lương Tĩnh càng lạnh nhạt, trong lòng thầm thở dài, cũng có chút không vui, chỉ cười cười: “Xem ra, ngươi quả là một ca ca tốt, bảo vệ muội muội mình như thế.”

Tây Lương Tĩnh không đáp lại nữa, hờ hững quay mặt đi.

Trinh Nguyên ngồi một lúc, thấy không hỏi được gì bèn đứng dậy cáo từ.

Trước khi đi, Tây Lương Tĩnh bỗng nhiên nói: “Không nên đối đầu với Mạt Nhi.”

Trinh Nguyên dừng bước, mỉm cười nói: “Thế Tử gia lo xa rồi.”

Dứt lời, nàng ta xoay người rời khỏi.

Tây Lương Tĩnh nói lời này là thật lòng muốn tốt cho Trinh Nguyên, thế nhưng, hắn nhìn bóng lưng dửng dưng của Trinh Nguyên, cũng biết trong lòng nàng ta bực bội, có lẽ cho rằng hắn đang cảnh cáo nàng ta.

Tây Lương Tĩnh có chút phức tạp nhìn bóng lưng của nàng, sau đó quay đầu lại, tiếp tục uống rượu giải sầu.

Không thể không nói Tây Lương Tĩnh chỉ giỏi hành quân bày binh bố trận, hàng năm lại ở bên ngoài, còn được Tĩnh Quốc Công che chở không cho hắn tham dự đấu tranh triều chính, chứ đừng nói là tranh đấu gay gắt trong hậu trạch, cho nên lúc đối đáp đã vô thức tiết lộ một ít manh mối mà ban đầu hắn quyết không muốn tiết lộ.

Mà những đầu mối này, đối với người nhạy cảm lại quanh năm đắm mình trong đấu tranh giữa nữ tử như Trinh Nguyên mà nói, đã đủ để cho nàng mơ hồ biết cái gì.

Cho dù lúc ấy không rõ ràng, nhưng cân nhắc tỉ mỉ, nàng lập tức đoán ra một ít chuyện bí ẩn.

“Chưa chắc… Chưa chắc… Chuyện ti tiện?” Trinh Nguyên vừa xuống cầu thang vừa suy nghĩ lời Tây Lương Tĩnh nói, sau đó bỗng nhiên dừng bước, nàng nguy hiểm nheo mắt lại.

Nàng nói Tây Lương Mạt nên được con cháu đầy đàn, lại hồng nhan bạc mệnh, Tây Lương Tĩnh lại nói chưa chắc… Như vậy có nghĩa là…!

Trinh Nguyên lập tức trợn to mắt, dừng bước, làm cho Tế Lam theo sau lưng suýt chút nữa đụng vào nàng.

Tế Lam dừng bước, sờ mũi hoài nghi hỏi: “Công Chúa điện hạ, làm sao vậy ạ?”

Trinh Nguyên nheo mắt: “Lát nữa ta sẽ cùng Tế Nguyệt tiến cung một chuyến, ngươi về vương phủ trước đi.”

Tế Lam gật đầu có chút khó hiểu.

— Ông đây là đường ranh giới Nguyễn Linh mãnh liệt yêu cầu A Cửu và Tiểu Mạt Lỵ sinh khỉ con —

Nắng chiều nghiêng nghiêng, phủ lên cung thành thượng kinh một màu đỏ như máu.

Có một bóng người yểu điệu lẳng lặng đứng bên cột trụ hoàng cung cực lớn màu đỏ tươi, nhìn ánh nắng chiều.

Tế Nguyệt ở phía sau nhìn Trinh Nguyên, không biết vì sao, nàng luôn cảm thấy bóng lưng của Công Chúa nhà mình có vẻ thê lương và ảm đạm dưới sắc trời chiều đỏ rực.

“Công Chúa…” Tế Nguyệt ngập ngừng thấp giọng khẽ gọi, lúc này công chúa phải trở về Ninh Vương phủ rồi, Ninh Vương gia đã thông báo đêm nay hắn về phủ dùng cơm, thế nhưng đến bây giờ là Công Chúa còn ở trong cung, việc này… khiến nàng rất khó xử, không biết phải giải thích với Ninh Vương gia thế nào.

“Tế Nguyệt, ngươi nói hôm nay Thiên Tuế gia sẽ hồi cung chứ?” Trinh Nguyên Công Chúa ngắm mặt trời chiều rồi đột nhiên hỏi.

Tế Nguyệt than thầm trong lòng, nhưng vẫn cung kính nói: “Công Chúa, hôm qua Cửu Thiên Tuế đi Thu Sơn nghỉ hè, đoán chừng nửa đêm nay mới có thể trở về.”

Trinh Nguyên ngẩn người nhìn trời chiều diễm lệ, khẽ lẩm bẩm: “À, đúng vậy, nghỉ hè… Là vì nàng ta mang thai nên ở đó làm bạn với nàng ta!”

Tế Nguyệt sửng sốt: “Ai mang thai ạ?”

Trinh Nguyên cúi đầu cười khẽ: “Rốt cuộc không phải là ta có loại may mắn này.”

Đúng vậy, đó là một nữ tử may mắn, tuy Tây Lương Tĩnh không muốn Đại muội muội của hắn ở bên cạnh Bách Lý Thanh, nhưng vẫn vô cùng bảo vệ nàng ta, không muốn nói sự thật, nếu không phải nàng dùng kế, lại đủ thông minh có thể từ đầu mối đoán ra Tây Lương Mạt mang thai, chắc có lẽ sau khi con của Tây Lương Mạt và Thiên Tuế gia chào đời, nàng cũng sẽ giống mọi người, đều cho rằng đó là con nuôi của Bách Lý Thanh.

Tế Nguyệt thấy Trinh Nguyên Công Chúa phiền muộn, trong lòng có chút bất đắc dĩ, lại nghĩ tới Ninh Vương vô cùng tốt với Công Chúa, Công Chúa cũng có thiện cảm với Ninh Vương, chỉ không biết vì sao tận đáy lòng Công Chúa vẫn còn cái bóng của Cửu Thiên Tuế, nam nhân kia đáng sợ như vậy, lại làm cho Công Chúa khó quên.

Bất đắc dĩ là Cửu Thiên Tuế trước giờ không có chút cảm tình với Công Chúa, không biết làm sao Công Chúa vẫn nhớ Cửu Thiên Tuế mãi không quên.

Trinh Nguyên không nhìn thấy ánh mắt bất mãn và thất vọng của Tế Nguyệt, chỉ bỗng nhiên nói: “Đi lấy đôi chim sáo chúng ta nuôi tới đây.”

Tế Nguyệt nghe vậy giật mình: “Công Chúa điện hạ, chim sáo đó là để…”

Chim sáo là do Bách Lý Hách Vân đưa cho Công Chúa, nếu không phải quân tình khẩn cấp hoặc tình báo sống còn, không được phép tùy tiện sử dụng và để lộ.

Trinh Nguyên khẽ thở dài một tiếng: “Ta đương nhiên biết, ngươi đi đi.”

Tế Nguyệt chần chờ một lát, cuối cùng thấp giọng gật đầu đáp vâng, xoay người đi, nàng rời đi không bao lâu đã mang về một chiếc lồng chim bằng sắt.

Tế Nguyệt đứa lồng sắt cho Trinh Nguyên, bên trong là hai con chim sáo xinh đẹp với bộ lông đen nhánh, tay nàng hơi run run, thấp giọng nói: “Công Chúa điện hạ, ngài cần phải suy nghĩ kỹ, Ninh Vương đối đãi chúng ta không tệ, hơn nữa không phải ngài đã nói sẽ không bán mạng vì Tây Địch lần nữa sao?”

Trinh Nguyên mở lồng ra, nâng đôi chim sáo trong lòng bàn tay, chậm rãi vuốt ve một lúc, cười khẽ: “Không sai, nhưng cũng không có nghĩa ta sẽ không hợp tác với Tây Địch, không phải sao?”

Sau đó, nàng không chút do dự ném chim sáo lên trời.

Chim sáo vỗ cánh bay một vòng, kêu lên hai tiếng rồi bay đi.

Trinh Nguyên nhìn con chim dần dần biến mất trên bầu trời, khẽ thở dài một tiếng, sai bảo: “Lát nữa chúng ta hồi phủ, ngươi báo cho Liên Đại tổng quản một tiếng, nói ta có chuyện quan trọng thông báo cho Thiên Tuế gia là được, lúc nào Thiên Tuế gia có thời gian thì gặp ta, bất kể thời gian.”

Tế Nguyệt sửng sốt, sau đó gật đầu, trong lòng không rõ vì sao.

Thế nhưng, dường như từ thật lâu trước nàng đã bắt đầu không hiểu trong lòng Công Chúa đang nghĩ gì.

Hai chủ tớ một đường đi xa.

Mà chim sáo cũng chưa hoàn thành nhiệm vụ của nó, vừa mới bay ra hoàng thành thì bỗng nhiên hai mũi tên không biết từ đâu bắn xuyên qua đầu, chim sáo có muốn kêu cũng không kêu được, rồi rơi xuống.

Hai bóng người mặc trang phục hán vệ Tư Lễ Giám đi ra, một người nhặt con chim sáo lên, liếc nhìn nhau, sau đó cất xác của nó vào túi, quay người bỏ đi.


“Ninh Vương Phi muốn gặp Thiên Tuế?” Liên công công ngừng uống trà, nheo đôi mắt nhỏ dài liếc nhìn thái giám áo xanh nhị phẩm Tư Lễ Giám đang bẩm báo, đây là thuộc hạ hắn cực kỳ tín nhiệm, phụ trách phòng vệ cung thành.

“Vâng, vừa rồi Tế Nguyệt bên cạnh Ninh Vương Phi đưa tin, có điều nô tài còn phát hiện cái này.” Thái giám áo xanh cung kính nịnh nọt đi lên, mở cái túi trong tay trước mặt Liên công công, bên trong là hai con chim sáo chết chưa lâu.

Liên công công cúi đầu nhìn thoáng qua, nhíu mày, the thé nói: “Chim sáo có mang theo cái gì không?”

Thiên Tuế gia đã nói trước, cho phép thứ còn sống bay vào cung, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kì thứ gì còn sống bay ra ngoài.

Cho nên Tư Lễ Giám vốn có một ban chuyên bắt côn trùng, mùa hè chuyên môn đi bắt ve vì sợ làm ồn đến các chủ tử, sau này ban đó chuyển nghề đi đánh chim, người người bắn chim rất thiện xạ.

Thái giám áo xanh lắc đầu: “Không tìm thấy cái gì, đây mới là điểm kỳ quái.”

Tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh Liên công công đeo một đôi bao tay tơ vàng tinh xảo, thò tay vào túi lấy con chim sáo đã chết ra xem xét một lúc, cũng không thấy gì khác thường, lại ném vào túi, nhăn mày nói: “Vặt lông, mổ ra xem thử đi ạ.”

Xưa nay Liên công công là người cẩn thận, cho nên hắn cũng đồng ý, thái giám áo xanh gật đầu, sai người đem chim sáo ra ngoài.

Sau đó hắn lại cung kính hỏi: “Ngài xem chỗ Thiên Tuế gia…”

Gần đây Thiên Tuế gia dùng một nửa thời gian ở trên Thu Sơn, rất nhiều việc không để ý đến, thậm chí một số quan to trong triều cũng không được Thiên Tuế gia tiếp kiến, giờ mang chuyện này đi làm phiền Thiên Tuế gia, có phải muốn bị mắng hay không?

Nhưng Liên công công trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Vẫn nên hỏi ý của Thiên Tuế gia một chút.”

Tất cả mọi người nghĩ rằng Bách Lý Thanh sẽ không gặp Trinh Nguyên vào lúc này, không ngờ Bách Lý Thanh nghe Liên công công nói xong bèn đồng ý gặp vị Ninh Vương Phi an phận thủ thường đã lâu bỗng nhiên có điểm đứng ngồi không yên này trong lúc bận bù đầu.


Mà Trinh Nguyên Công Chúa cũng thật không ngờ Bách Lý Thanh đồng ý gặp mình nhanh như vậy, bỗng nhiên có dự cảm bất an, thế nhưng, bây giờ thấy người Tư Lễ Giám đến đón nàng, Trinh Nguyên suy nghĩ một chút rồi ung dung đi theo.

Vẫn trong phòng sưởi của Thái Cực Điện, Liên công công đứng trước cửa phòng sưởi, nhìn Trinh Nguyên, mặt không biểu cảm nói: “Mời Vương phi vào trong.”

Trinh Nguyên gật đầu, thận trọng nói nhỏ: “Tổng quản đại nhân, sao hôm nay Thiên Tuế gia lại rảnh rỗi như vậy?”

Liên công công cười như có như không nhìn nàng một cái, hơi mỉa mai nói: “Chuyện này phải hỏi Vương phi chứ, không phải ngài nói muốn gặp Thiên Tuế gia sao?”

Trinh Nguyên hơi ngẩn ra, nàng thật sự không ngờ ngày hôm sau Bách Lý Thanh đã đồng ý gặp nàng, ban đầu, thậm chí nàng còn nghĩ mình muốn gặp Bách Lý Thanh rốt cuộc… rốt cuộc có phải quá lỗ mãng hay không.

Nam nhân này quá mê người, nhưng cũng quá nguy hiểm, không giống bất kì nam nhân nào nàng từng gặp.

Nay nhanh chóng đồng ý gặp nàng, ngược lại khiến nàng có chút bất an.

Nhưng bây giờ đã đến cửa, nàng không thể lùi bước được nữa, bèn cười cười với Liên công công, sau đó đi vào.

Nàng vừa vào cửa đã dừng bước, lẳng lặng nhìn nam tử nhàn nhã ngồi dưới ánh nến ở ghế trên, một tay hắn cầm bút, một tay khác dùng tư thế lười biếng tao nhã chống má, buông hàng mi dài nhìn tấu chương trong tay.

Tối nay có lẽ hắn vừa mới tắm rửa cho nên chỉ mặc một bộ áo bào màu đen đơn giản mà không phải quần áo màu tím đậm diễm lệ thường ngày, tóc đen thật dài cũng buông sau lưng, dùng trâm bạch ngọc cài một nửa một cách tùy ý.

Bỏ đi sự xa hoa, trên người hắn càng toát ra hơi thở… tao nhã lại lạnh nhạt khó tiếp cận cùng cảm giác tối tăm mà chỉ kẻ thượng vị mới có.

Trinh Nguyên thầm thở dài, ngoại trừ vị ca ca kia của nàng, nam nhân này là một báu vật khó cân nhắc nhất, nguy hiểm nhất, lại mê hoặc lòng người nhất mà nàng từng thấy, so với vị ca ca quân vương chính thống ưu tú của nàng, nam nhân này quá biến ảo khác thường, giống như mây trên bầu trời đêm, không ai biết khi nào hắn sẽ đột nhiên biến thành gió lốc, cho nên ở một vài thời điểm, vị ca ca nhân trung hào kiệt của nàng có vẻ hơi khô khan nhàm chán.

Cho nên, tuy rằng không hợp với Tây Lương Mạt, nhưng có lúc, nàng vẫn bội phục năng lực của Tây Lương Mạt có thể chinh phục được nam tử như vậy.

“Nhìn đủ chưa, đủ rồi thì nói mục đích ngươi muốn gặp bản tọa là gì!” Nam nhân nguy hiểm kia buông tầm mắt ghi chép gì đó trên một quyển tấu chương, sau đó thuận tay ném tấu chương sang một bên, dùng đầu ngón tay ngoắc một quyển khác, ung dung mở ra, đồng thời lên tiếng.

Trinh Nguyên giật mình, nàng khẽ tự giễu, áp chế bất an trong lòng, tiến lên cung kính khom người: “Trinh Nguyên bái kiến Thiên Tuế gia.”

Bách Lý Thanh cúi đầu xem tấu chương, dường như không thấy Trinh Nguyên hành lễ trước mặt mình, Trinh Nguyên khuỵu gối một lúc, không thấy Bách Lý Thanh gọi nàng bình thân, cuối cùng nhịn đến khi hai chân nhức mỏi rồi tự đứng dậy.

Lúc này Bách Lý Thanh bỗng nhiên khẽ nâng mắt, lạnh nhạt liếc nàng, ánh mắt âm mị khiến lưng nàng hơi rét lạnh, nàng buông tầm mắt, lẳng lặng nhìn chóp mũi mình.

“Đừng để bản tọa lặp lại lời vừa nói.” Bách Lý Thanh chỉ lạnh nhạt nhìn dung nhan diễm lệ của Trinh Nguyên một cái rồi cúi đầu tiếp tục công việc của mình.

Giọng nói không có một chút tình cảm nào, giống như chỉ thuận miệng nói ra, nhưng Trinh Nguyên lại hiểu, lời nói của hắn trước giờ không phải uy hiếp, mà hắn sẽ không hề do dự biến nó thành hiện thực.

Cho nên Trinh Nguyên cũng không do dự lâu, nói thẳng: “Trinh Nguyên chỉ nghe nói…” Nàng dừng một chút, cắn răng nói: “Nghe nói Thiên Tuế Vương Phi mang thai.”

Tay đang viết của Bách Lý Thanh dừng lại, sau đó hắn gác bút, lạnh lùng nhìn Trinh Nguyên, nói một cách sâu xa khó hiểu: “À, nghe nói sao?”

Chóp mũi Trinh Nguyên đổ mồ hôi, nàng bấm cổ tay mình một cái trong tay áo, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Vâng, đúng vậy, nghe nói.”

Loại nghe nói này nghe thôi đã thấy vớ vẩn, nhất là nói với trước mặt nam nhân này, thế nhưng nàng biết mình phải nói tiếp.

“Sau đó thì sao, ngươi còn nghe nói cái gì nữa?” Bách Lý Thanh một tay chống má, cười như không cười nhìn Trinh Nguyên, ánh mắt sâu thẳm và xa xôi, làm cho Trinh Nguyên nhìn vào đó mà hốt hoảng trong lòng.

Nàng khẽ hít vào một hơi, nhìn Bách Lý Thanh nói: “Trinh Nguyên nghĩ, dù sao Thiên Tuế gia cũng có huyết thống hoàng thất Tây Địch, nên ngài nhất định biết hoàng thất Tây Địch hầu hết đều mang thai đôi, cho nên, Trinh Nguyên nghĩ Thiên Tuế Vương Phi có thể có thai đôi, chắc chắn là đại hỷ sự, Trinh Nguyên đang định tự tay thêu hai bộ chăn đệm cho đứa bé để chúc mừng ngài và Thiên Tuế Vương Phi.”

Không thể không nói Trinh Nguyên rất thông minh, nàng chỉ suy đoán theo góc độ có lợi nhất với mục đích của nàng, vậy mà chạm được chân tướng.

Bách Lý Thanh nhàn nhạt nói: “À, vậy sao.”

Giọng nói không hề có vẻ mỉa mai này lại khiến cho Trinh Nguyên Công Chúa đã quen mặt không đổi sắc, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói với quỷ thiếu chút nữa thì không nói tiếp được, thế nhưng nàng vẫn cắn răng tiếp tục nói: “Trinh Nguyên có chút lo lắng cho Thiên Tuế Vương Phi, dù sao nữ tử sinh sản đã cực kỳ nguy hiểm, huống chi sinh thai đôi, cho dù là hoàng thất Tây Địch chúng ta cũng không thiếu nữ tử quý tộc bởi vì sinh thai đôi mà chết.”

Bách Lý Thanh nhìn nàng ta, nhếch khóe môi, ý bảo nàng ta tiếp tục.

Trinh Nguyên thấy Bách Lý Thanh bất động như núi chỉ cười như có như không nhìn mình, trong lòng hốt hoảng, nhưng nàng bình tĩnh cười nói: “Cũng may hoàng thất chúng ta có truyền thống mang thai đôi, cho nên tổ tiên đã có bí dược cực tốt, có thể bảo vệ mẹ con bình an.”

Nói xong câu đó, Trinh Nguyên thầm thở phào một hơi, dưới ánh mắt đáng sợ của nam nhân này, nàng cảm giác mình hít thở không thông.

“Ừm, thì ra Vương phi muốn nói cho bản tọa, hoàng thất Tây Địch có thuốc có thể bảo vệ mẹ con bình an, sau đó ngươi còn muốn nói ngươi có thể giúp bản tọa lấy được loại thuốc kia, phải không?” Bách Lý Thanh nhìn Trinh Nguyên, cười khẽ, ánh mắt sâu thẳm và âm u.

Trinh Nguyên hơi đỏ mặt, lại nhẹ giọng nói: “Thiên Tuế gia, ngài cũng biết Trinh Nguyên cầu mong cái gì, Trinh Nguyên đã đưa bản vẽ con thuyền cho ngài, còn loại lúa đó, không phải Trinh Nguyên không muốn đưa cho ngài, thế nhưng Tây Địch đã trông giữ nghiêm ngặt những người biết cách trồng, cho nên Trinh Nguyên chỉ đành lấy công chuộc tội.”

“Vương phi vẫn không bỏ qua mục đích muốn đẩy Minh Hiếu Thái Hậu vào chỗ chết sao?” Bách Lý Thanh nhếch khóe môi nhìn nàng ta, có chút trào phúng.

Trinh Nguyên không chút do dự gật đầu: “Đúng vậy!”

Bách Lý Thanh bỗng ra hiệu bằng tay với Trinh Nguyên.

Trinh Nguyên Công Chúa chần chờ một chút, vẫn cúi đầu chậm rãi đi tới, cách Bách Lý Thanh khoảng một thước rồi quỳ xuống – nàng cũng không có can đảm từ trên nhìn xuống Bách Lý Thanh.

“Thiên Tuế gia…”

“Ngươi cảm thấy, đứa bé này là của ta à?” Bách Lý Thanh liếc nhìn nàng ta, bỗng buông một câu khó hiểu.

Trinh Nguyên tức khắc đổ mồ hôi lạnh toàn thân, khoảng cách quá gần làm cho nàng có thể nhìn thấy rõ ràng từng đường cong tinh xảo hoàn mỹ trên mặt Bách Lý Thanh, đồng thời cũng khiến nàng nhìn rõ vẻ nguy hiểm khó lường trong ánh mắt hắn.

Vấn đề này không dễ trả lời.

Trả lời không phải nói không chừng sẽ trực tiếp chọc giận Bách Lý Thanh, nói phải lại chứng tỏ… nàng biết hắn là một nam nhân.

Trinh Nguyên im lặng một lát, Bách Lý Thanh giống như mở lòng từ bi bỏ qua cho nàng, hắn khẽ nở nụ cười: “Nhìn ngươi kìa, quả nhiên mọi người đều say, chỉ có Vương Phi tỉnh táo thông minh, có điều người thông minh cũng…”

“Cũng không được sống lâu, ta biết, nhưng người thông minh cũng có thể làm con dao tốt nhất trong tay ngài, Trinh Nguyên bằng lòng thần phục ngài, tìm phương thuốc bí mật của vương thất cho ngài, chỉ xin ngài để ta gia nhập Tư Lễ Giám.” Trinh Nguyên đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Bách Lý Thanh, vẻ mặt tỉnh táo nói.

“Gia nhập Tư Lễ Giám, trở thành con dao của bản tọa?” Bách Lý Thanh liếc nhìn nàng giống như rất hứng thú, chẳng qua đáy mắt có một loại nguy hiểm u ám và quỷ quyệt.

Advertisements

11 thoughts on “[Quyển 3 – Chương 45] Hoạn phi thiên hạ

  1. Chào cả nhà,tui là pé Thanh đây =))) cả tháng nay t chìm trong đóng bài tập nên ko comt thường như trước được :(( nhưng mà h tức quá nên phải nói thôi
    Lúc trước dụ tay 3 BK-CS-BT làm t cứ tiếc mãi,tui cứ tưởng CS dùng thủ đoạn j j đó bắt Mạt Mạt phải gả BT đi hòa thân =.= mấy chương sau ko bit ra sao nhưng tui ko thích BT cứ nhùng nhằng thế này….có t.c với BK thì nói ra rồi xin Mạt Mạt tứ hôn là xong rồi dù sao chuyện hòa thân đang bị hoãn mà. Thế mà lại gây chuyện vs BK rồi dây dưa vs CS …..so sánh thì BT còn thua xa BN và BN.
    Còn Bk nói về quyết đoán thì thua CS nhiều,phải chi anh mặt dày đi cầu hôn là ko mất người iu rồi @@ cái giá phải trả là 10 năm chờ đợi và mất lun t.c của BT.
    Cho nên đó giờ t thích CS hơn là đúng.
    Ví dụ như ai cũng như a Cửu thì hay rồi,vk lão cho dù em trai cũng ko dc :))))
    Xong =)))) Thanh đã nói hết

    1. sự thật là nếu gắn chuyện tình tay 3 này vào truyện khác mình sẽ cảm thấy khó hiểu và thấy chẳng có gì là khó khăn trong việc chọn lựa người mình thích cả nhưng nếu là truyện này thì khác :)) mình thấy tác giả đang xây dựng các nhân vật theo motip thông minh, có suy nghĩ sâu xa, sắc xảo, mỗi nhân vật một số phận, 1 tính cách, một suy nghĩ khác nhau, người ta thường nói suy nghĩ của những người trưởng thành rất phức tạp, truyện này còn khiến nó phức tạp hóa hơn nữa nên việc Bạch Trân có suy nghĩ, tính toán của riêng mình là điều bình thường, nhưng dù Bạch Trân lựa chọn con đường nào thì chúng ta cũng nên nhìn vào kết quả chứ không phải quá trình, vì con người có đôi khi thân bất do kỉ, họ k muốn nhưng buộc phải làm, có thể vì lợi ích của chính mình hoặc vì lợi ích của cả quốc gia như trong truyện. :)) đây là ý kiến của riêng mình, hi vọng k bị ném đá vì cách nghĩ khác người này.

      1. không phải cách nghĩ khác người của bạn, mà là bạn nói đúng, các nhân vật đều như bạn nói có suy nghĩ xa hơn nhưng tg chưa viết rõ suy nghĩ đó như thế nào mà phải qua các quá trình đi đến kết quả tg mới giải thích hoặc tự nv đó nói ra suy tính của mình thì người đọc mới hiểu “à thì ra là vậy” =]]]

  2. Bộ này tui lãng quên cũng được năm mấy rồi, tình cờ thấy cô edit tui mừng muốn khóc, đọc 1 lèo tới bây giờ mới cmt ủng hộ cô Sâu được haha Nghe nói Chị Mạt với Anh Cửu bị ngược tiếp hả, tui giống cô không đọc truyện ngược được, gần ngược cô nói trước cho tui chuẩn bị tinh thần huhu Thank cô nhé, cố lên 😊😊

  3. Con dog Trinh Nguyên này là nguyên nhân trực tiếp hại a Cửu và Mạt Nhi, ta muốn lăng trì nó ngàn ngày!!!!!!!!!!!! *xách dao* Cái thể loại ăn trong bát ngó trong nồi thèm thuồng cả đĩa này là loại khốn nạn nhất. Nó nghĩ nó là ai cơ chứ!!! Muốn làm dao trong tay A Cửu thì cũng là dao vàng nạm ruby nhé, cái loại bên ngoài tốt gỗ bên trong thối rữa mục nát như mi thì cút xuống địa ngục xin bát canh làm lại cuộc đời đi, kiếp sau may ra thành con ngựa cho Tư Lễ Giám cưỡi *dí dao*
    Tăng xông quá! Quên luôn kết cục của con d này rồi. Hình như nó chỉ bị đâm hay bị tên bắn chết hay sao í. Quá nhẹ nhàng!!!!! Thề là đọc đoạn cuối truyện này bức xúc với mụ TG cực luôn. Nhất là đoạn Mạt sinh con và bị ép cưới. Đọc mấy đoạn này cách viết của TG làm mình rất ghét lão Cửu. Mà mình thì yêu lão í từ dòng miêu tả đầu tiên, cái kiểu bị lật ngược tam quan, bị ngta dày xéo lên khó chịu chết đi được.AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA (╯°□°)╯︵ ┻━┻ 凸(`0´)凸 凸(`⌒´メ)凸

      1. Thì lúc đó t chưa đọc PN mờ nên mới khó chịu như thế. Sau này thì tất nhiên là hiểu được nên hết ghét lão. Chứ ban đầu đọc ghét lắm. Nhất là tới đoạn Mạt đi tìm lão ấy, chỉ muốn Mạt đập tơi bời lão một trận rồi ko thèm để ý tới lão nữa.

    1. tôi cũng như cô, thích lão ngay những dòng miêu tả đầu tiên về lão nên thấy từ “ghét” là hơi… hơi khó nuốt tí, cô thông cảm :'( mà cách tả của bà tg không cần 2 chữ “yêu nghiệt” mà vẫn khiến người đọc cảm thấy hơi thở yêu quái của lão, đúng là cửu vỹ hồ ngàn năm cô nhờ =]]]]

  4. con khốn TN kia, là cái thá gì mà mơ tưởng làm dao trong tay A Cửu. Tỏ ra thông minh nguy hiểm, hừ. Trong truyện này Tây Lương Tiên hay Tây Lương Đan t đều thấy không phải là đối thủ của Mạt Mạt nhưng tới con khốn này tự dưng thấy mùi nguy hiểm đâu đây

Whisper in pink ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s