Sâu, vui và buồn!


Lãng đãng ~~~

Người ta nói tuổi 20 là cái tuổi đẹp nhất của thời con gái. Ấy thế mà đôi khi nó cũng chẳng đẹp như thế. Nó nặng nề và bức bối nhiều hơn những gì mà người ta có thể tưởng tượng. Phải chăng là vì nó đẹp nên nó mới khó? Còn nếu nó thực sự đẹp thì có lẽ tôi đã đi xa khỏi cái tuổi ấy nhiều lắm, xa thật là xa…

Nó là cái tuổi của sự vô ưu vô lo? Hay ngây thơ trong sáng?

Bước vào tuổi 20, tôi thấy mình đôi khi đã quá khẩn trương, đã quá thúc ép cuộc sống; đôi khi lại thấy mình quá chậm chạp, mãi mà chẳng có 1 bước tiến nào cho ra hồn, mãi vẫn cứ theo sau lưng thiên hạ…

Sao lại rắc rối đến thế?

Đứng bên lề xã hội, nhìn thấy người ta trải mình vào cuộc sống mưu sinh cũng muốn thử, thấy người ta tay trong tay cũng them khát, thấy người ta bôn ba xa xứ cũng ước ao. Thế nhưng vẫn là mãi đứng bên lề, trơ mắt nhìn vào thiên hạ, cái gì cũng muốn mà cái gì cũng bàng quan, lòng thắc mắc họ lấy đâu ra cái nghị lực để thẳng tiến như thế?

20 năm rồi, cái gì cũng chẳng tính. Năm 18 tuổi, người người lo lắng, tính tính toán toán, cộng cộng trừ trừ rồi lại đoán đoán đếm đếm; cứ mặc kệ, đến đâu thì đến, coi như đấy là chuyện thiên hạ, sống chết có số cả…

Ấy thế mà mới có 2 năm thôi, muốn đi bước nào cũng tính toán. Đi thì sợ lỡ bước nhầm, không đi thì sợ sau lại hối hận. Dóng đời lắm ngang trái, con người chẳng ai sống 2 lần, lại có quá nhiều nỗi sợ khiến cho con tim thì quá nhiều tham vọng mà lá gan thì quá bé nên chẳng dám làm gì…

Nếu như có đi sai, trẻ hơn 1 chút thì thở dài thôi thì làm lại, già hơn 1 chút thì chặt lưỡi đã sai rồi thì cho sai luôn chẳng còn đường lùi. Cái tuổi này, nhỡ có đi sai thì ngẩn ngơ, giờ mình sẽ phải làm gì? Quá muộn để làm lại cũng quá sớm để bỏ cuộc.

Thế nên lại càng sợ, lại càng chẳng dám bước…

Cái cảm giác này phải gọi là gì?

Chênh vênh????

Có phần cũng không đúng…

Chỉ thấy mình như đang đứng bên mép đường, sẩy chân 1 cái là ngã. Hay như đang chông chênh trên 1 cán cân, bước 1 cái là chẳng còn cân bằng…..

Đôi khi cũng muốn buông tay, muốn bỏ mặc nhưng rồi nghĩ lòng chẳng đặng. Nghĩ đến ông thầy lúc nào cũng làm nhảm câu “làm chủ vận mệnh” mà thấy bực. Thế quái nào mà mình mới 20 tuổi mà phải nghĩ nhiều đến thế? Lại còn nghĩ như bà già nữa chứ???

Thế quái nào mà phải lo lắng nhiều đến thế????

Người ta chẳng ai biết tương lai sẽ trôi về đâu mà vẫn sống tốt đấy thôi….

Ấy thế mà vẫn lo, vẫn tính….

Rốt cuộc cuộc đời cũng chẳng giống 1 trò chơi, đi sai rồi thì có thể undo mà chơi lại…….


Advertisements

75 thoughts on “Sâu, vui và buồn!

  1. Hổm rày làm người đọc thầm lặng trong nhà em (chắc là em hihihih) mà không nói câu nào, hôm nay tức cảnh sinh tình nên nói vài câu với em: mình rất rất rất, n lần rất thích văn phong của em, đọc truyện nhưng lại “sướng cái lỗ tai”, kể cả đọc mấy câu những lúc khó ở, nổi cơn điên của em. Còn trẻ mà giọng văn thiệt là chững chạc :thumbsup:

  2. cho mình mạn phép…hỏi chút..bạn có thể đồng ý cho mình đăng truyện vào CUNGQUANGHANG.COM đc k? yên tâm mình giữ nguyên toàn bộ k chỉnh sửa j kể cả tên tác giả tên người edit, beta và đường link…

  3. Sâu cho tớ hỏi bạn xài DMCA nhưng truyện từ blog của bạn vẫn phát tán khắp nơi, có phải DMCA không làm việc ko? Mình tính nộp đơn nhưng nếu nó ko giúp đc gì thì thôi. Sâu trả lời giúp mình nhé, cảm ơn sâu!

Whisper in pink ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s